Sáng sớm, mặt trời ló ra từ phía
Đông, chiếu những tia sáng ấm áp qua tấm rèm chưa mở hết vào trong phòng ngủ.
Thu Tư dụi dụi đôi mắt còn chưa tỉnh hẳn, khẽ đẩy Tang Mặc Ngôn nằm bên cạnh
đang ôm chặt cậu trong lòng: “… Mấy giờ rồi?”
Tang Mặc Ngôn vẫn luôn dậy sớm
hơn, nghe được thanh âm ngái ngủ khàn khàn đáng yêu của Thu Tư, hắn khẽ nở một
nụ cười dịu dàng, xoay người đặt Thu Tư dưới thân. Từng nụ hôn nhẹ nhàng điểm
lên trán, lên mặt cậu, cuối cùng là dừng lại ở đôi môi phấn hồng: “Chào buổi
sáng. Giờ còn sớm lắm, em có thể ngủ thêm một lát nữa.”
Thu Tư mơ hồ gật gật đầu, kéo
chăn lên trên người mình tiếp tục vùi vào ngủ say, hoàn toàn không để ý đến
Tang Mặc Ngôn nằm trên người thâm tình nhìn cậu.
Tang Mặc Ngôn cười cười cưng
chiều, nhẹ nhàng lưu lại một nụ hôn nhẹ trên mũi Thu Tư rồi mới hài lòng xuống
giường, quay lưng về phía cậu. Hắn không chú ý đến Thu Tư đang mở to đôi mắt
đầy tỉnh táo, tinh nghịch cười trộm trong chăn. Tang Mặc Ngôn thay quần áo xong
đi đến bên giường, cúi người hôn lên môi cậu, sau đó mang theo nụ cười thỏa mãn
đứng thẳng dậy rời khỏi phòng ngủ.
Thu Tư hất chăn ra, gương mặt ửng
đỏ lộ ra một nụ cười, cảm giác hạnh phúc khôn cùng dấy lên trong lòng. Cùng với
sự an tâm, Thu Tư tiến vào mộng đẹp lần thứ hai.
Tiếng gõ cửa đều đặn vang lên làm
Thu Tư dần dần tỉnh lại: “…Mời vào.”
“Thật xin lỗi tiên sinh, đã quấy
rầy giấc ngủ của ngài rồi. Nhưng ông chủ vừa gọi điện về, mong là ngài nếm qua
bữa sáng rồi hãy tiếp tục ngủ.”
“…Được.” Thu Tư lên tiếng, duỗi
thắt lưng một cái rồi ngồi dậy.
“Đây là âu phục vừa được đưa tới,
mời ngài thử một chút, không hợp thì tôi mang đi sửa.” Thiệu quản gia cầm hộp âu
phục trên hai tay đưa tới trước mặt Thu Tư.
“Âu phục?”
“Đúng vậy, tiên sinh. Đây là âu
phục ngài và ông chủ mặc trong bữa tiệc tối nay.”
Đầu óc Thu Tư có chút quay mòng
mòng: “Bữa tiệc tối nay?”
Thiệu quản gia đặt âu phục sang
một bên, gật đầu cười với Thu Tư sau đó đi đến bên cửa sổ kéo rèm cửa ra để ánh
nắng mặt trời ấm áp chiếu vào, rồi xoay người lại tiếp tục nói với cậu: “Ông
chủ chắc là đã đề cập qua với ngài. Đêm nay là bữa tiệc cuối năm của xí nghiệp
Tang thị, ngài và ông chủ đều phải tham gia.”
Thu Tư day day trán, mấy hôm nay
cùng Tang Mặc Ngôn đi làm công việc tạm thời, hôm qua đến gần nửa đêm mới về,
mệt mỏi mơ mơ màng màng ngã lên giường liền ngủ ngay, chẳng chú ý đến Tang Mặc
Ngôn nói gì cả: “Hình như tối hôm qua anh ấy có nói, nhưng tôi lại quên rồi.”
“Không sao, giờ nhớ cũng không
muộn.” Thiệu Vân nở nụ cười mềm nhẹ với Thu Tư, nói tiếp: “Tiên sinh, xin hỏi
ngài dùng bữa nơi nào?”
“Tôi xuống nhà ăn, cảm ơn anh,
Thiệu quản gia.”
“Đây là việc tôi nên làm.” Nói
xong, Thiệu quản gia cúi đầu rời khỏi phòng ngủ.
Thu Tư thở dài một hơi. Cậu có
một dự cảm là lạ, bữa tiệc tối nay sẽ xảy ra chuyện gì đó mà cậu không muốn…
Mặc bộ âu phục đã được chuẩn bị
trước, Thu Tư nhàm chán ngồi trong phòng chờ Tang Mặc Ngôn, cho đến khi một
tiếng còi xe vang lên, Thu Tư mới đứng dậy đi ra ngoài cửa, nhìn thoáng qua
đồng hồ trên cổ tay. Vừa tròn ba giờ. Vì sự đúng giờ kiểu này của Tang Mặc
Ngôn, trên gương mặt Thu Tư hiện lên một nụ cười nhàn nhạt: “Anh đúng giờ
thật.”
Tang Mặc Ngôn đi xuống xe, thân
mật hôn lên môi Thu Tư một chút, vừa lòng nhìn hai gò má ửng đỏ lên như dự
đoán, dịu dàng lên tiếng: “Đương nhiên.”
Ở cùng Tang Mặc Ngôn cũng đã lâu
rồi nhưng Thu Tư vẫn không quen được ở dưới ánh mặt trời làm những hành động
thân mật thế này, cậu hơi ngượng ngùng quay đầu sang một bên: “Đi…đi thôi, đến
giờ rồi.”
“Được.” Ánh mắt dịu dàng của Tang
Mặc Ngôn nhìn lướt qua âu phục màu trắng của Thu Tư, cảm giác thấy hôm nay Thu
Tư cực kì mê người khiến hắn có loại ý nghĩ muốn giam cầm Thu Tư lại trong
lòng, không cho phép bất cứ kẻ nào có thể nhìn thấy. Nhưng Vương Lạc nói đúng,
nếu tình yêu hòa lẫn với quá nhiều bá đạo sẽ làm Thu Tư cách hắn càng ngày càng
xa. Có lẽ nên để Thu Tư đi ra ngoài, có tự do riêng, đây đã là mức độ nhẫn nhịn
lớn nhất của hắn.
“Anh làm sao vậy?” Thu Tư khó
hiểu đưa tay lên chạm vào trán Tang Mặc Ngôn, vẻ mặt quan tâm đã ổn định trái
tim rối loạn của hắn: “Không sao.” Nhẹ nhàng kéo bàn tay trên trán mình xuống,
đặt trong lòng bàn tay ấm áp của mình rồi lưu lại một nụ hôn nhẹ trên mu bàn tay
của Thu Tư: “Thu Tư, anh yêu em.”
Loại thâm tình này của Tang Mặc
Ngôn làm tim Thu Tư đập dồn dập, mặt hơi ửng hồng, lời nói lại càng không liên
quan gì đến câu vừa rồi của Tang Mặc Ngôn: “Đến…đến…đến giờ rồi.”
Tang Mặc Ngôn mỉm cười gật đầu.
Tuy thái độ của Thu Tư không rõ ràng thẳng thắn nhưng dáng vẻ lúng túng đã đủ
để nói lên tất cả cho nên trong lòng ngọt ngào hơn trước: “Anh biết rồi.”
Buổi liên hoan đã bắt đầu không
lâu, Thu Tư mặc bộ âu phục trắng cùng Tang Mặc Ngôn trên mình âu phục đen cùng
một kiểu dáng một trước một sau bước vào trong đại sảnh. Khí chất thanh tao mà
nhã kết hợp với màu trắng của bộ âu phục càng tăng thêm vẻ ôn hòa của Thu Tư.
Khí chất kinh diễm này đã hấp dẫn một ít vị đồng nghiệp cùng đi vào.
Hàn Nhiên xinh xắn dễ thương tránh
né vị đồng nghiệp nam đang gợi chuyện với mình, đi đến bên cạnh Thu Tư đang
đứng ở chỗ khiêu vũ: “Anh là người phòng nào? Sao mà chưa từng gặp anh vậy?”
Thu Tư lễ phép mỉm cười, cảm giác
được tầm mắt của Tang Mặc Ngôn đang bắn tới khiến trong lòng có chút bất đắc dĩ
nhưng vẫn lui vài bước về phía sau, duy trì một khoảng cách nhất định với vị
đồng nghiệp không biết họ tên này: “Tôi là nhân viên phòng công văn, chào cô.”
Nhìn Thu Tư có ý né tránh, Hàn
Nhiên không tức giận mà ngược lại tươi cười càng thêm vui vẻ: “A, em biết rồi,
anh chính là phó chủ quản của phòng công văn, Triệu Thu Tư đúng không?”
Thu Tư gật đầu. Với cô gái hơi
quá nhiệt tình niềm nở này cậu không biết nên cư xử thế nào cho phải.
Hàn Nhiên hữu nghị giơ tay ra:
“Em tên là Hàn Nhiên, rất vui được biết anh.”
Nhìn bàn tay trắng nõn hướng về
phía mình, Thu Tư hơi đau đầu một chút. Không bắt tay với đối phương thì là
hành vi bất lịch sự, nhưng đối mặt với bình dấm chua lớn Tang Mặc Ngôn kia, Thu
Tư chỉ có thể coi như không thấy: “Tôi cũng thế.”
“Anh ghét em như vậy?” Hàn Nhiên
không để bụng thu tay lại, không những không tức giận mà còn cảm thấy hứng thú
hơn với Thu Tư.
Thu Tư nở nụ cười mang theo vài
phần khách sáo, lễ độ: “Tôi và cô vừa mới quen biết, sao lại chán ghét cô
được?”
“Vậy tại sao anh lại không bắt
tay với em?” Dù là cô không phải thiên tiên mỹ nữ, nhưng cũng là một giai nhân
tú lệ, người theo đuổi cô không có 100 thì cũng phải có 50. Tại sao người đàn
ông nhã nhặn dễ nhìn trước mắt này lại không thèm để ý đến?
“Tôi sợ bị những người theo tuổi
tiểu thư xinh đẹp như cô cảnh cáo, kiếm chuyện.” Thu Tư cười có chút tinh
nghịch: “Hàn tiểu thư, có đồng nghiệp tìm tôi, tôi xin lỗi không tiếp chuyện cô
được.” Lời nói vừa dứt, Thu Tư xoay người đi về hướng dì Lưu, đồng thời trong lòng
cũng thở ra một hơi nhẹ nhõm. Dù gì lúc trước cũng có ba điều quy ước với Tang
Mặc Ngôn, mình không thể tiếp xúc quá nhiều với người khác, nếu trái quy ước,
kẻ thê thảm nhất chắc chắn sẽ là mình.
Nhìn thấy Hàn Nhiên đứng một
mình, Tiễn An bước nhanh đến, làm một hành động hắn ta coi là rất tự nhiên,
hướng về người mình ngưỡng mộ trong lòng đã lâu: “Hàn Nhiên, nhảy một bản với
anh được không?”
“Không được.” Đối với sự theo
đuổi của Tiễn An, Hàn Nhiên luôn rất phản cảm, rõ ràng đã nói nhiều lần là hai
người không hợp, hắn ta lại cứ dây dưa mãi.
“Tiểu Nhiên.”
“Đừng có buồn nôn như vậy.”
“Anh…”
“Quản lí Tiễn, chúng ta không
hợp.”
“Vậy em với tên mặt công tử bột
kia thì thích hợp?”
“Chuyện của tôi không cần anh
quản.” Bỏ lại những lời này, Hàn Nhiên đi sang chỗ khác, để lại Tiễn An dùng
ánh mắt phẫn hận trừng về phía Thu Tư.
Mà Thu Tư đang ngồi một bên nói
chuyện với dì Lưu và chú Văn bất giác rùng mình một chút.
“Tiểu Triệu, sao vậy? Có phải bị
cảm hay không?” Thằng bé này nhất định không biết tự chăm sóc bản thân.
Thu Tư lắc đầu, hơi tránh bàn tay
dì Lưu đang muốn chạm lên trán cậu: “Không phải, chỉ là cháu có cảm giác ớn
lạnh thôi.”
“Ai! Thằng bé này, đã hai mươi
mấy tuổi rồi mà còn thẹn thùng như vậy.” Dì Lưu nghĩ là Thu Tư ngượng ngùng nên
nở nụ cười thông cảm.
“Đứa bé nào lớn mà chả như vậy.
Con gái tôi năm nay đã hai mươi, tôi xoa đầu nó, nó cũng không cho. Đúng rồi
Tiểu Triệu, cháu mặc bộ âu phục này đẹp lắm, mà lại cùng kiểu dáng với chủ tịch
nữa, nhất định là rất sang trọng.” Con gái lớn của chú Văn làm việc về phục
trang cho nên ông rất nhạy cảm với những vấn đề về kiểu dáng quần áo.
“Đúng đấy.” Chất vải này thực sự
rất tốt, dì Lưu vươn tay sờ sờ tay áo Thu Tư, gật đầu phụ họa.
“…Cháu cũng không rõ cho lắm, là
một người bạn tặng cháu.”
“Bạn cháu thật hào phóng đấy.”
“A a.” Thu Tư cười gượng vài
tiếng, hy vọng có thể nhanh chóng chuyển đề tài.
“Phó chủ quản Triệu, cậu lại đây
một chút.” Tiễn An bất ngờ đi đến bên người Thu Tư, lưu lại một câu rồi xoay
mình đến một chỗ ít người.
“Tiểu Triệu, cháu làm gì đắc tội
với cậu ta sao?”
Thu Tư lắc đầu, cậu đâu có biết
người này: “Dì Lưu, anh ta là ai vậy?”
“Cậu ta là quản lí của phòng đầu
tư, gọi là Tiễn An, là người rất thủ đoạn. Cháu phải cẩn thận một chút.”
“Vâng, cảm ơn dì Lưu. Cháu đi
trước vậy.” Thu Tư hít sâu một hơi, hướng về phía Tang Mặc Ngôn giương mắt một
chút, ý bảo hắn không cần lại đây. Nhìn thấy đối phương gật đầu, cậu mới yên
tâm đi đến chỗ Tiễn An.
“Chào anh, xin hỏi anh tìm tôi có
chuyện gì?”
“Nghe nói cậu là nhân viên từ công
ty nho nhỏ kia đến.”
Thu Tư khó hiểu gật đầu: “Phải.”
Tiễn An hừ lạnh một tiếng: “Tôi
đã nói rồi mà, với cái mặt công tử bột như cậu thì nhất định không phải dùng
thực lực chân chính mà vào công ty chúng tôi. Hừ! Còn muốn quyến rũ nhân viên
nữ!”
“Tôi vào công ty này như thế nào
thì chẳng liên quan gì đến anh cả, hơn nữa tôi không mấy quen thuộc với đồng
nghiệp, sao lại nói tôi quyến rũ được.”
“Cậu có quyến rũ hay không thì
chỉ có cậu mới biết.”
Không thích cái thái độ kiêu ngạo
và những lời nói đáng ghét của Tiễn An nhưng Thu Tư vẫn lịch sự không thể hiện
ra: “Nếu không có chuyện gì thì tôi xin phép.”
Nhìn thấy Thu Tư muốn bỏ đi, lại
còn không đếm xỉa gì đến mình, Tiễn An tức giận theo phản xạ đứng chắn trước
mặt Thu Tư: “Tôi có nói là để cậu đi hả?”
Thu Tư thở dài: “Vậy xin hỏi anh
còn chuyện gì không?”
“Cậu nghĩ mình là ai? Cậu ruột
của tôi chính là phó tổng giám đốc của công ty chi nhánh xí nghiệp Tang thị,
nếu cậu đắc tội với tôi, tôi sẽ khiến cho cậu đi đâu cũng chịu không nổi đấy.”
Thu Tư cũng không còn cách nào
đối với những lời nói của Tiễn An, vừa định nói điều gì đó thì nhìn thấy Tang
Mặc Ngôn toàn thân rét lạnh đứng sau lưng hắn.
Vừa lòng nhìn sắc mặt có chút
biến chuyển của Thu Tư, thái độ của Tiễn An càng thêm xấu xa: “Biết sợ là tốt đấy,
nhìn cái mặt công tử bột như cậu, lần sau mà còn để tôi thấy cậu tiếp cận Hàn
Nhiên thì đừng trách tôi không khách khí với cậu.”
Lời nói của Tiễn An vừa mới chấm
dứt thì phía sau truyền đến một thanh âm lạnh lùng: “Không khách khí thế nào?”
Cảm giác được toàn thân lạnh
buốt, Tiễn An lập tức xoay người, bất ngờ nhìn thấy chủ tịch Tang Mặc Ngôn vẻ
mặt cùng thanh âm lạnh lẽo đang tản ra hơi thở khiến cho người ta không rét mà
run, âm trầm đứng đằng sau anh ta.
“Chủ…chủ tịch.”
Tang Mặc Ngôn hừ lạnh một tiếng:
“Ngày mai ngươi không cần đến đây nữa.”
Tuy rằng rất e ngại chủ tịch
nhưng để giữ công việc này, Tiễn An bất chấp mồ hôi lạnh đang toát ra, nhỏ
giọng hỏi: “Tại sao? Chủ tịch, mọi thứ tôi làm đều rất hoàn hảo, sao ngài có
thể đuổi việc tôi?”
Khóe miệng Tang Mặc Ngôn nhếch
lên thành một nụ cười quỷ quái, không làm người ta thêm ấm áp mà ngược lại thêm
lạnh như băng: “Chỉ có một nguyên nhân, ngươi mắng cậu ấy.” Vươn tay kéo Thu Tư
vừa mới chịu nhục vào trong lòng, dùng một tay âm thầm chế ngự sự phản kháng
của cậu, trong con mắt người ngoài, Thu Tư đang ám muội dựa trong lòng Tang Mặc
Ngôn.
Nhìn hành động thân mật của hai
người, Tiễn An có chút xấu hổ lấy khăn tay lau mồ hôi lạnh đang ròng ròng hai
bên thái dương: “Chủ…chủ tịch, tôi không biết Triệu tiên sinh là người của
ngài, xin lỗi…thực xin lỗi.”
Không muốn vì mình mà người khác
mất việc, Thu Tư ngẩng đầu nhìn Tang Mặc Ngôn: “Quên đi, anh ta cũng không cố ý
đâu.”
Tang Mặc Ngôn lạnh lùng quét mắt
về phía Tiễn An: “Hừ!”
Nhìn ra chủ tịch đã xóa bỏ ý nghĩ
đuổi việc mình, Tiễn An nhanh chóng cúi đầu nói lời cảm tạ: “Cảm ơn…cảm ơn chủ
tịch, cảm ơn Triệu tiên sinh.”
Từ khoảnh khắc Tang Mặc Ngôn ôm
lấy Thu Tư, mọi người bốn phía đều ngừng nói chuyện với bạn bè, ngay cả dàn
nhạc cũng dừng lại, im lặng nhìn chằm chằm hai người. Dẫu sao nhìn thấy chủ
tịch luôn ghét người khác chạm vào lại thân mật ôm một người đàn ông như vậy,
cảnh tượng kỳ lạ khó hiểu này không phải lúc nào cũng có thể thấy được. Nhưng
loại ánh nhìn kiểu vậy lại khiến Thu Tư không quen chút nào, cậu giãy giụa
trong ngực Tang Mặc Ngôn, muốn bảo hắn buông tay ra thì bị một giọng nữ bất ngờ
xen ngang.
“Nhìn xem, cáo mượn oai hùm,
không phải là một con hồ ly tinh đực sao, lôi kéo gì chứ?”
“Tiểu Lộ, cậu uống nhiều rồi.
Đừng nói nữa.” Nhìn thấy sự nguy hiểm dần dần ngưng tụ lại trong ánh mắt của
ngài chủ tịch, bạn của Chu Lộ vội vàng muốn bịt miệng chị lại, cô không muốn
bạn thân của mình vừa mới ly hôn vì chuyện này mà mất đi công việc, thậm chí
đắc tội với ông chủ có thế lực lớn đến dọa người.
Chu Lộ đẩy người bạn thân bên
cạnh ra: “Tớ…tớ không có uống nhiều. Hừ, đàn ông đều không phải người tốt, có
vợ rồi còn quấn thêm một con hồ ly tinh. Chủ tịch đã kết hôn rồi, cũng rất yêu
vợ của ngài ấy, mày…loại yêu tinh như mày, đừng tưởng rằng…”
Tất cả mọi người đều đã từng chịu
đựng sự tức giận của vị chủ tịch đại nhân lạnh như băng, nhưng không ngờ bây
giờ lại thấy được một chủ tịch cười hiền hòa đến vậy, hoàn toàn vứt bỏ đi giọng
nói vốn lạnh lùng của mình, dùng âm sắc có thể nói là cưng chiều dịu dàng nhẹ
giọng nói với Thu Tư ở trong lòng mình: “Thu Tư, tất cả mọi người đều biết anh
rất yêu vợ.”
Hai má Thu Tư hơi ửng hồng:
“Anh…anh nói cái gì…em…em không hiểu.”
Chất cồn làm cho sự can đảm của
Chu Lộ cũng lớn hơn nhiều, bước chân chếnh choáng đi đến trước mặt ngài chủ
tịch: “Chủ tịch, ngài…ngài là người có vợ rồi, đừng làm chuyện có lỗi với phu
nhân của ngài.”
Tang Mặc Ngôn ngay cả nhìn cũng
không thèm liếc mắt qua Chu Lộ, hắn đem ánh mắt của mình dừng lại trên người
Thu Tư: “Người anh yêu nhất chính là vợ của anh.”
Chu Lộ khinh miệt cười với Thu
Tư: “Mày xem đi, chồng chính là yêu vợ đấy, chẳng có liên quan gì đến mày đâu.”
“Vợ của ta chỉ có một người,
người đó chính là Triệu Thu Tư trong lòng ta. Ta rất ghét kẻ khác nhục mạ vợ
của ta nhưng ngươi nói đúng hai câu vừa rồi cho nên chuyện lần này ta sẽ bỏ
qua.” Tang Mặc Ngôn tạm dừng một chút, gương mặt vốn có phần dịu dàng trong
nháy mắt biến thành âm hiểm, lạnh lẽo: “Nhưng nếu còn có lần nữa, thì đừng
trách ta không khách khí.” Những lời này của Tang Mặc Ngôn làm bốn phía xung
quanh phát ra những âm thanh kinh ngạc liên tiếp.
Lúc này Chu Lộ cũng đã hơi tỉnh
rượu đứng ngây ngốc tại chỗ một lát. Trong nháy mắt sắc mặt trở nên vô cùng tái
nhợt, mà Tiễn An đứng một bên cũng mồ hôi lạnh ròng ròng toàn thân, khiếp sợ
đến mức ngay cả những giọt mồ hôi trên trán cũng không dám lau.
Tang Mặc Ngôn cười với Thu Tư,
buông cậu ra, vẻ mặt điềm đạm cầm lấy tay cậu: “Thu Tư, anh biết bây giờ em rất
không vui, nhưng anh không hối hận. Cuộc hôn nhân giữa anh và em là sự thật,
anh muốn làm cho tất cả mọi người đều biết em là vợ anh, là người mà Tang Mặc
Ngôn anh yêu nhất trong cuộc đời này.” Lời nói nhẹ tựa lông vũ như dẫn một làn
gió mát thổi vào trong tim Thu Tư, khiến cho sự tức giận vốn có đã bị thâm tình
của Tang Mặc Ngôn xóa tan rồi.
Thu Tư đỏ mặt, quay đầu sang chỗ
khác, không dám nhìn ánh mắt nóng bỏng của Tang Mặc Ngôn: “…Em…em không tức
giận.”
Tang Mặc Ngôn nở nụ cười hiền,
vươn tay ôm Thu Tư vào ngực, đôi môi nhẹ nhàng hôn lên đỉnh đầu cậu: “Anh
biết.”
Lời nói dịu dàng truyền đến cùng
với nụ hôn vừa rồi làm hai gò má đỏ hồng của Thu Tư càng thêm nóng, phát hiện
tầm mắt xung quanh càng thêm dầy đặc, Thu Tư theo phản xạ đẩy Tang Mặc Ngôn ra,
lui về phía sau vài bước.
Trên gương mặt vẫn mang bóng dáng
mờ nhạt của một nụ cười, Tang Mặc Ngôn lại giơ tay ra ôm lấy Thu Tư đang ngượng
ngùng vào lòng một lần nữa. Nhìn thấy Thu Tư vẫn không ngừng vùng vẫy trước
ngực mình, nụ cười của Tang Mặc Ngôn càng thêm hiền hòa, nhưng khi ngẩng đầu
nhìn bốn phía xung quanh, trong tích tắc ánh mắt dần phủ một lớp băng dày cùng
khí thế không giận mà có uy khiến các nhân viên đều tái nhợt mặt vội vàng quay
người ra chỗ khác. Âm nhạc cũng lại vang lên lần nữa, không khí náo nhiệt mà
tao nhã lại quay về trong đại sảnh.
Mà Thu Tư nghe thấy tiếng nhạc
vang lên cũng thở ra nhẹ nhõm, nhưng cậu vẫn cảm nhận được nhịp tim của đối
phương, gương mặt vẫn dán ở trước ngực Tang Mặc Ngôn. Hành động thân mật này
lại còn diễn ra trước mặt mọi người làm cho Thu Tư lại bắt đầu mất tự nhiên:
“Buông…buông ra, bên cạnh còn có người khác…”
Thanh âm của Thu Tư làm hơi lạnh
trong mắt Tang Mặc Ngôn biến mất trong phút chốc, bàn tay cũng nhẹ nhàng không
gì sánh được: “Ừ.” Chỉ nói một chữ, Tang Mặc Ngôn buông cậu ra, kéo cậu đứng
sang bên cạnh, bàn tay to rộng cũng theo đó vòng qua eo Thu Tư.
“Có đồng ý nhảy với anh một bản
không?” Tang Mặc Ngôn mang theo một nụ cười nhẹ, dịu dàng nhìn Thu Tư: “Vợ.”
Thu Tư vừa định gật đầu theo phản
xạ, nhưng khi nghe đến từ ‘vợ’ kia thì ngừng lại. Lần này cậu không tức giận,
cũng không ngượng ngùng mà nở một nụ cười thanh nhã, giọng nói cũng rất ấm áp:
“Thật xin lỗi, tôi sẽ không nhảy đâu.” Nhưng cơ thể lại hoàn toàn khác với biểu
tình, cậu hung hăng giẫm lên trên chiếc giày da trơn nhẵn đen bóng của Tang Mặc
Ngôn.
Nụ cười trên gương mặt Tang Mặc
Ngôn cũng không hề mất đi, ngược lại ánh mắt càng thêm yêu chiều: “Tình yêu à,
em không thích đôi giày này của anh như thế thì khi về anh sẽ vứt nó đi.”
Thu Tư vội vàng chuyển chân mình
trên giày Tang Mặc Ngôn xuống nền đại sảnh: “Anh…anh là đồ ngốc, còn thích nói
đùa. Anh biết rõ em muốn giẫm anh, sao còn không tránh?” Hành động rõ ràng như
vậy, cứ tưởng rằng Tang Mặc Ngôn sẽ tránh được, ai dè tên ngốc này…
Tang Mặc Ngôn nở nụ cười, vuốt
vuốt mái tóc mềm mại của Thu Tư: “Chỉ cần em vui, một chút đau này thì chẳng
đáng là gì.”
Thu Tư bất chợt ngẩng đầu nhìn
thẳng Tang Mặc Ngôn: “Trước khi quen em có phải anh là một cao thủ tình trường
không?”
Câu hỏi của Thu Tư làm Tang Mặc
Ngôn nhất thời không phản ứng được nên ngây ngốc một lát: “A?”
Thu Tư gõ gõ trán mình một chút,
sao mình lại nghĩ đến chuyện này nhỉ: “…Không có gì.” Vừa dứt lời, cậu liền đẩy
Tang Mặc Ngôn ra, đi về phía một bàn không người.
Tang Mặc Ngôn hiểu rõ tâm sự bất
an này, mỉm cười rồi thở dài một hơi, đi theo bước chân Thu Tư đến bàn kia rồi
kéo Thu Tư lại đối mặt với mình: “Thu Tư, tấm lòng của anh, chỉ đối với một
mình em; tình yêu của anh, cũng chỉ đối với một mình em. Bất luận là bây giờ
hay là sau này, trong lòng anh cũng chỉ biết có một mình em.”
Nghe được lời bày tỏ rõ ràng của
Tang Mặc Ngôn, gương mặt Thu Tư lại hơi hồng hồng lên: “Anh…anh thật lắm
chuyện.”
Thích Thu Tư vì hắn mà đỏ mặt,
miệng Tang Mặc Ngôn cũng càng ngày càng ngọt ngào: “Anh yêu em.”
“Lắm chuyện.”
“Thu Tư, anh yêu em.”
“Em biết rồi, anh lắm chuyện
quá.”
“Anh yêu em.”
Cont.