Phiên ngoại: Làm bánh chẻo

Đang ngồi trên sofa dùng máy tính xem phim, Thu Tư đột nhiên quay đầu lại nhìn Tang Mặc Ngôn đang chăm chú làm việc, dán mắt hồi lâu mới mở miệng nói: “Ngôn, em muốn ăn bánh chẻo.”

Tang Mặc Ngôn ngẩng đầu, rời mắt khỏi tập tài liệu dịu dàng nhìn về phía Thu Tư: “Được, anh bảo Thiệu Vân đi làm.”

“Em muốn tự gói cơ.”

Tang Mặc Ngôn cưng chiều gật đầu: “Ừ, anh và em cùng đi làm.”

“Anh biết làm bánh chẻo à?” Thu Tư nhíu mày, không phải là lại xem trên sách chứ?

Buông tài liệu trong tay, Tang Mặc Ngôn đứng dậy đi đến cạnh Thu Tư rồi ngồi xuống, vô cùng thân mật ôm lấy Thu Tư vào lòng: “Không biết, nhưng anh có thể học.”

Đối với tay nghề nấu nướng của Tang Mặc Ngôn, Thu Tư luôn luôn duy trì thái độ hoài nghi, nhưng không đành lòng đả kích sự nhiệt tình của người ta nên cậu chỉ có thể gật đầu: “Nhưng anh chỉ có thể gói, không được lanh chanh chạm vào nhân và gia vị.”

Hôn môi Thu Tư một chút, Tang Mặc Ngôn cười nói: “Được.”

Nghe được đáp án mong muốn, Thu Tư vội vàng đặt máy tính trên người sang một bên, vui vẻ đứng dậy: “Em đi chuẩn bị nguyên liệu đây.” Ở trong lòng Thu Tư, danh từ bánh chẻo này giống như đoàn tụ vậy, từ nhỏ đã không có người nhà cho nên cậu đều chỉ gói chứ không ăn bánh chẻo. Nhưng nếu đã chấp nhận Tang Mặc Ngôn rồi thì lần này coi như là hoàn thành một tâm nguyện nho nhỏ đi.

Nhìn thấy bộ dạng vui vẻ của Thu Tư, trên gương mặt Tang Mặc Ngôn cũng lộ ra ý cười sâu đậm.

Thu Tư ở trong phòng bếp đang cố gắng nhào bột thì nghe thấy tiếng mở cửa ở phía sau, không cần nghĩ cũng biết là Tang Mặc Ngôn: “Anh đợi một chút đi, sắp gói được rồi.”

Tang Mặc Ngôn từ phía sau vòng tay ôm lấy thắt lưng Thu Tư, khẽ trả lời một tiếng: “Ừ.”

Thu Tư lắc lắc thân, muốn rời cánh tay Tang Mặc Ngôn đặt ở bên hông cậu: “Này! Anh như vậy thì em chẳng có cách nào để nhào bột cả.”

“Chúng ta cùng làm.” Bàn tay ấm áp của Tang Mặc Ngôn len qua khoảng trống giữa hai cánh tay Thu Tư, đặt lên trên hai bàn tay cậu.

“Không cần, nhào như vậy chẳng tiện chút nào.”

“Anh cảm thấy rất tiện mà.” Thanh âm mang theo tiếng cười truyền đến từ phía sau Thu Tư.

“Anh…” Thu Tư đưa lưng về phía Tang Mặc Ngôn, chớp mắt vài cái, khóe miệng cong lên, bàn tay ở trên thớt len lén dính thêm thật nhiều bột mì, sau đó xoay người nhìn chăm chú vào ánh mắt chan chứa yêu thương của Tang Mặc Ngôn.

“Ngôn.” Thu Tư dùng giọng nói dịu dàng nhất khẽ gọi tên Tang Mặc Ngôn, tiếp theo dùng bàn tay dính đầy bột mì chạm vào hai gò má cương nghị mềm mềm của Tang Mặc Ngôn, từ từ lướt trên từng đường nét của gương mặt…

Hiểu được hành động của Thu Tư, ý cười trên mặt Tang Mặc Ngôn ngày càng đậm: “Nghịch ngợm.” Nói rồi cũng không ngăn cản, mặc cho Thu Tư bôi bột mì trắng xóa lên mặt hắn.

“Ai bảo anh quấy rối không để em nhào bột cho tử tế.” Bị Tang Mặc Ngôn đoán được, Thu Tư cũng chẳng để ý, cậu tươi cười tiếp tục “hóa trang” cho Tang Mặc Ngôn.

Tang Mặc Ngôn nâng tay lên, dùng ngón tay ấm áp nhẹ nhàng điểm điểm trên chóp mũi Thu Tư: “Không phải quấy rối, anh đang giúp em mà.”

“Rồi rồi, em phải nhào bột tiếp, anh đi sát bột đi.” Tuy rằng đã quen với sự dịu dàng và thâm tình của Tang Mặc Ngôn nhưng vẫn không kìm được nhịp tim đập thình thịch, gương mặt Thu Tư bắt đầu nóng lên.

Ánh mắt của Tang Mặc Ngôn ánh lên ý cười hiền hòa nhìn hai gò má ửng hồng của Thu Tư: “Không cần, như thế này hai chúng ta càng giống vợ chồng tương trợ nhau.”

Nghe ra ý tứ trong câu nói của Tang Mặc Ngôn, Thu Tư nghiêng người, nhìn về phía chiếc gương tròn bên cạnh: “…Tang Mặc Ngôn, tên đáng chết nhà anh, anh quét bột lên mặt em từ khi nào vậy hả?”

Tang Mặc Ngôn cười một chút, những ngón tay trắng xóa lại chạm lên mặt mình: “Như nhau.”
Thu Tư mất tự nhiên quay đầu sang hướng khác, tuy rằng là cậu sai trước, nhưng mà… “Em còn chưa vẽ mũi heo cho anh đâu.”

Nhìn dáng vẻ trẻ con của Thu Tư, nụ cười của Tang Mặc Ngôn càng thêm vui vẻ: “Được rồi, đừng lau, mũi cũng sắp lau thành trắng hết rồi.”

Thu Tư giương mắt ngắm nhìn gương mặt trắng xóa bột mì nhưng tràn đầy ý cười của Tang Mặc Ngôn, khuôn mặt tức cười hiếm có này làm Thu Tư phì cười: “Quên đi, em tha cho anh đấy.”

Nhẹ nhàng hôn lên gương mặt Thu Tư, Tang Mặc Ngôn lại cười dịu dàng như nước: “Cảm ơn, vợ heo con.”

Nghe thấy chữ ‘heo’ này, Thu Tư quay đầu về phía Tang Mặc Ngôn: “Nếu em là heo con, thì anh là heo già.” Lời nói vừa dứt thì cậu làm một cái mặt hề thật to hướng về phía Tang Mặc Ngôn.

Tang Mặc Ngôn nhún nhún vai ra vẻ không quan tâm, ý cười bên khóe miệng càng đậm: “Vậy cũng được, như thế chúng ta càng thêm có đôi có cặp.”

“Ai có đôi có cặp với anh, vô lại.” Lúc này Thu Tư quang minh chính đại bốc một nắm bột mì trên thớt ném về phía Tang Mặc Ngôn đang cười rất vui vẻ.

Tang Mặc Ngôn nhanh nhẹn lùi về phía sau: “Vợ à, sao em lại bắt nạt chồng em thế. Nếu đã vậy thì anh đành phải đại trận phu cương thôi.” Nói xong cũng học theo Thu Tư, bốc một nắm bột mì trên thớt vào trong tay rồi tiến lên phía trước từng bước một, ôm lấy thắt lưng Thu Tư kéo cậu vào trong lòng. Cười cười nhìn Thu Tư từ từ nhắm hai mắt lại, vẻ mặt trốn trái tránh phải làm ánh mắt Tang Mặc Ngôn tràn ngập ý cười.

Cảm giác Tang Mặc Ngôn không có hành động gì, Thu Tư từ từ mở mắt ra, ánh vào trong mắt cậu là gương mặt đang tiến gần lại của Tang Mặc Ngôn, tiếp theo là một vật ấm áp chạm lên môi cậu, gắn bó quấn quýt khiến mặt cậu nóng lên một chút. Cảm nhận được sự dịu dàng trong lúc Tang Mặc Ngôn mút vào, cảm giác hạnh phúc nhàn nhạt này làm Thu Tư dần nhắm đôi mắt đã phủ hơi nước lại, tùy ý cho đối phương dẫn dắt mình. Hai tay cậu cũng ôm chặt lấy lưng Tang Mặc Ngôn, dựa theo xúc cảm trong lòng mà đáp lại. Cuốn lấy nhau một hồi, hai đôi môi mới rời ra, khóe môi của Tang Mặc Ngôn lộ một nụ cười thỏa mãn, khẽ lưu lại trên tóc Thu Tư một nụ hôn nữa, anh yêu em…

Thu Tư lấy lại tinh thần, đỏ mặt nhìn Tang Mặc Ngôn đang thâm tình nhìn chằm chằm vào cậu: “Em…em phải nhào bột tiếp.”

Tang Mặc Ngôn lại nở một nụ cười, nhìn gương mặt đỏ ửng của Thu Tư, niềm hạnh phúc ngày càng tràn ngập trong lòng hắn. Cảm giác ngọt ngào này khiến nụ cười của hắn càng thật tâm: “Anh làm cho, em nghỉ một lát đi.”

“Không…không cần…” Nhìn thấy Tang Mặc Ngôn không đợi cậu từ chối xong đã giành lấy đống bột mì, cố sức mà nhào, khuôn mặt nghiêm túc nở những nụ cười dịu dàng với cậu, trái tim Thu Tư lại dồn dập hẳn lên, âm thanh thình thịch vang lên quanh phòng bếp…

“Thu Tư, có phải bột nhào đến như thế này là được không?”

Thu Tư vẫn nhìn chăm chú Tang Mặc Ngôn nghe thấy thanh âm của đối phương mới hoàn hồn lại, nhanh chóng rời đôi mắt thất thần nhìn về phía bột mì đã được nhào mịn: “Được…được rồi.” Trong lòng cậu lặng lẽ thở phào một hơi. May mà Tang Mặc Ngôn không có phát hiện ra cậu nhìn hắn, bằng không thì cậu tiêu rồi.

Thu vào trong đáy mắt tất cả biểu tình của Thu Tư, niềm kinh ngạc mà vui mừng này khiến Tang Mặc Ngôn hơi nghiêng đầu sang một bên, nụ cười bên khóe miệng làm sáng bừng cả gương mặt.

Để che giấu sự lúng túng vừa rồi, Thu Tư cố gắng điều chỉnh giọng mình sao cho bình thường một chút, làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cậu mở miệng nói: “Những thứ còn lại để em làm là được rồi.”

“Ừ.” Ánh mặt lộ ra ý cười nồng đậm, Tang Mặc Ngôn khẽ gật đầu, ở trên gương mặt còn đỏ ửng của Thu Tư khẽ hôn một chút rồi mới lui về sau, nhường lại chỗ cho cậu.

Nụ cười ấm áp còn hơn trước kia và sự trân trọng này làm Thu Tư có một niềm vui sướng khó hiểu và tâm động, nghĩ đến vẻ mặt và sự thương yêu của Tang Mặc Ngôn, khóe môi Thu Tư dần vẽ ra một nụ cười hạnh phúc.

Tang Mặc Ngôn cười cười bước lùi về phía sau, đứng dựa trên bức tường trắng nhìn từng động tác một của Thu Tư. Cậu với cái mũi phủ trắng bột mì đang nhào bột thành một đường dài, rồi cắt thành từng đoạn ngắn. Những động tác cơ bản này không có gì đặc biệt, cũng chẳng có gì đáng giá mà thưởng thức, nhưng trong ánh mắt tràn ngập tình yêu của Tang Mặc Ngôn với Thu Tư thì cũng là một niềm hạnh phúc ấm áp.

“Xong rồi.” Thu Tư cầm vỏ bánh chẻo đã được cán mỏng, lắc lắc khoe ra trước mặt Tang Mặc Ngôn.

Nhìn hành động của Thu Tư, Tang Mặc Ngôn đi lên trước, nhẹ nhàng ôm lấy eo cậu, cố ý làm ra bộ dáng chẳng quan tâm gì hết hỏi: “Sau đó thì sao?”

“Gói nhân vào giữa vỏ bánh chẻo.” Thu Tư mím môi khẽ nói, trong lòng có hơi mất mát xoay người đưa lưng về phía Tang Mặc Ngôn, tiếp theo lấy bừa một ít nhân thịt dàn đều ở phần giữa của vỏ.

Nhìn điệu bộ đáng yêu của Thu Tư, khóe môi Tang Mặc Ngôn câu ra một nụ cười. Buông cánh tay bên hông cậu ra, hắn giơ bàn tay rộng, vững chắc nâng hai má cậu, dịu dàng hôn lên trán cậu.

Sự dịu dàng vô thanh này đã khiến cho những gì không vui trong lòng Thu Tư tan biến hết trong chớp mắt, chỉ còn lưu lại một thứ tình cảm ấm áp không nói nên lời. Nhưng mà…Thu Tư quay đầu nhìn về phía gương. Biết ngay mà, quả nhiên dấu vết hai bàn tay in rõ ràng lên má. Bộ dáng buồn cười đến mức chính cậu cũng không nhịn được mà cười phá lên. Thu Tư nghiêng người nhìn Tang Mặc Ngôn, bàn tay chỉ chỉ về hai gò má mình: “Anh coi này.”

Thả rơi nụ hôn trên đôi môi đỏ mọng ở gương mặt trắng xóa bột, nét cười của Tang Mặc Ngôn càng thêm vui vẻ: “Rất mê người.”

“Thật…sao…” Ánh mắt Thu Tư khẽ chuyển, cố ý kéo dài giọng một chút. Cậu cũng học theo động tác lúc trước của Tang Mặc Ngôn, cũng nâng hai má còn vương đầy bột mì của hắn, nhẹ hôn lên đôi môi còn mang ý cười. Ý thức được mình chủ động, Thu Tư ngượng ngùng dời khỏi môi đối phương: “Em…em dạy anh làm bánh chẻo.”

Ánh mắt mang ý cười của Tang Mặc Ngôn nhìn chằm chằm Thu Tư rất ‘dễ thương’, ánh mắt dịu dàng ấy khiến cậu hơi mất tự nhiên cúi đầu ngày càng thấp. Biểu tình này làm đôi môi hơi mỉm cười của Tang Mặc Ngôn vẽ nên một đường cong tao nhã tuyệt đẹp.

Biết được Tang Mặc Ngôn đang rất ‘chăm chú’, Thu Tư khẽ ho khan hai tiếng, đặt một tấm vỏ bánh chẻo đã được cán mịn vào trong tay Tang Mặc Ngôn, cậu ngẩng đầu nhìn Tang Mặc Ngôn vẫn đang đứng cười trước mặt: “Em dạy anh gói.”

Tang Mặc Ngôn cúi người, dán môi bên cạnh tai Thu Tư khẽ nói một tiếng ‘Được’ bằng hơi thở nóng rực. Nhìn thấy trên gương mặt trắng bột dần dần hiện lên một vệt đỏ ửng quen thuộc như trong dự kiến Tang Mặc Ngôn mới vừa lòng đứng thẳng dậy.

Ôm lấy bát bột mì vào lòng, Thu Tư chăm chú vẽ một chữ ‘Vương’ to tướng trên trán – nơi duy nhất còn chưa dính bột – của đối phương. Nhìn trái nhìn phải một hồi cậu mới vừa lòng đặt lại bát bột lên bàn: “Rồi đấy, chúng ta bắt đầu nhé.”

Quay sang chiếc gương liếc nhìn bộ dáng đã hoàn toàn bị thay đổi của mình, vẻ cưng chiều trên gương mặt Tang Mặc Ngôn ngày càng đậm, hắn cười một tiếng: “Ừ.”

Tâm tình Thu Tư bỗng nhiên thư thái hẳn lên, đặt nhân bánh vào giữa vỏ bánh chẻo: “Đặt nhân vào giữa vỏ bánh, không cần cho quá nhiều nhân, trước tiên khẽ niết chỗ giữa vỏ một chút, sau đó lại niết ở hai bên rồi gấp hai viền vỏ bánh lại, dùng sức khẽ ấn một chút, vậy là OK rồi.” Thu Tư biểu diễn quá trình làm bánh chẻo một lần cho Tang Mặc Ngôn xem, cuối cùng đặt chiếc bánh chẻo đã thành hình lên đĩa trên bàn ăn.

Học theo động tác của Thu Tư, Tang Mặc Ngôn lấy một tấm vỏ, lại lấy một ít nhân thịt đặt vào giữa: “Là thế này đúng không?”

“Đúng rồi, sau đó gấp hai viền vỏ lại, ấn chặt.” Thu Tư vừa giải thích, lại vừa vô thức dời ánh mắt về phía đôi mắt sáng ngời của Tang Mặc Ngôn, nhìn gương mặt trắng bệch bột mì đang vô cùng chăm chú, tất cả những hình ảnh đó khiến nụ cười trên gương mặt Thu Tư càng lúc càng rạng rỡ.

Ấn nắn một hồi, Tang Mặc Ngôn vừa lòng nhìn miếng bánh chẻo đã gói xong xuôi trong lòng bàn tay: “Anh gói thế nào?”

Chuyển mắt đến chiếc bánh chẻo trong bàn tay Tang Mặc Ngôn, nụ cười trên gương mặt Thu Tư bắt đầu cứng ngắc lại…

Tang Mặc Ngôn mỉm cười nhìn chiếc bánh chẻo mà hắn gói, chớp chớp mi: “Không đẹp sao?”

Nhìn bộ dáng giả vờ ngây thơ vô tội của hắn, Thu Tư thở dài một hơi: “…Tại sao bánh chẻo của anh lại là hình trái tim?”

“Vì trong suy nghĩ của anh đều là em hết.”

Mặt hơi nóng lên, rề rà nửa ngày Thu Tư mới phun ra hai chữ: “…Buồn nôn.”

Đông đông…

“Vào đi.”

Thiệu quản gia đẩy cửa vào, đối mặt với gương mặt trắng bệch cùng chữ ‘Vương’ buồn cười trên trán của ông chủ thì hơi ngây ra một lúc: “…Ông chủ, Minh tiên sinh đến chơi.”

Tang Mặc Ngôn vẫn đang cố gắng gói bánh chẻo, ngay cả đầu cũng không thèm ngẩng: “Không gặp.”

Thu Tư đang cúi đầu lau mặt, quên là cả hai người đều dính đầy bột, nên vội khuyên: “Ngôn, có lẽ Minh tiên sinh tìm anh có việc, bảo anh ấy đến đây đi.”

Nghe thấy lời xưng hô đầy khách sáo của Thu Tư với Minh Nhược Phong làm Tang Mặc Ngôn ngừng tay lại, hiển nhiên là tâm tình tốt đẹp lắm, nhìn về phía Thu Tư: “Ừ.” Lời nói vừa dứt, hắn quay đầu về phía Thiệu Vân: “Theo lời Thu Tư mà làm đi.”

“Vâng…” Người quản gia luôn luôn thủ lễ này chần chờ một chút, khẽ nâng đầu nhìn về phía ông chủ tuy có hơi chật vật nhưng không thể che giấu được vẻ uy nghiêm đặc biệt: “Ông chủ, nơi này có cần tôi hỗ trợ gì không?”

Phát giác ra bột mì trên mặt mình vẫn chưa lau đi, Tang Mặc Ngôn lần đầu tiên thấy xấu hổ chuyển ánh mắt sang hướng khác: “Không cần.”

“Vậy tôi đi xuống nhà.”

Tang Mặc Ngôn gật đầu: “Ừ.”

Đợi Thiệu Vân đi rồi Tang Mặc Ngôn mới tiến đến bên người Thu Tư, vỗ vỗ vai cậu: “Thu Tư.”

“Gì kia?”

“Ngẩng đầu.”

Nghe thấy lời Tang Mặc Ngôn, Thu Tư có hơi khó hiểu ngẩng đầu lên: “Chuyện gì…” Đôi mắt nghi hoặc khi nhìn thấy hai bên má trắng bệch của đối phương thì tỉnh ngộ: “A! Vậy chẳng phải vừa nãy Thiệu quản gia…” đã thấy được hết rồi, thế này thì biết ném mặt mũi vào đâu nữa.

Tang Mặc Ngôn chớp chớp mắt, gật gật đầu, nở nụ cười có phần quỷ dị: “Đúng vậy, hơn nữa chúng ta còn gọi Nhược Phong đến đây.”

Khóe miệng Thu Tư có chút run rẩy: “…Không thể nào.”

Đối phương lại gật đầu làm Thu Tư càng thêm ảo não, vội vàng lấy tay quét đều vết bột trên mặt mình và Tang Mặc Ngôn. Trong phòng bếp không có khăn sạch mà lau, quần áo trên người cũng dính bột cả rồi, lối thoát duy nhất là làm cho đống bột trắng trải đều trên mặt.

Vỗ vỗ bàn tay lên mặt mình, Thu Tư cười gượng gạo. Không cần Thu Tư nói, Tang Mặc Ngôn cũng tự hiểu dung nhan nhếch nhác của hắn đã được Thu Tư phát huy “tài trang điểm” vô cùng nhuần nhuyễn, huống chi nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của Thu Tư, hắn cũng tự sáng tỏ bộ dáng hiện tại của mình.

Khấu khấu…

Âm thanh gõ cửa ngắn gọn vang lên, Minh Nhược Phong đẩy cửa đi vào phòng bếp, nhìn thấy gương mặt của Tang Mặc Ngôn và Thu Tư khiến Minh Nhược Phong, người vốn luôn luôn bình tĩnh đã ngây ngốc 3 giây. Sự kinh ngạc lộ ra ngoài ý muốn này làm gương mặt vốn rất ít biểu tình của anh tăng thêm một chút màu sắc hài kịch.

“Nhược Phong, có việc sao?”

“Ừ.” Thanh âm của Tang Mặc Ngôn khiến Minh Nhược Phong thu hồi lại những biểu tình dư thừa, nhanh chóng khôi phục lại vẻ đặc biệt lạnh lùng của anh, nhưng ý cười hiện lên trong mắt lại không có cách nào trốn thoát được ánh mắt mẫn duệ của Tang Mặc Ngôn.

Minh Nhược Phong khôi phục lại trạng thái bình thường lần thứ hai, cất lên thanh âm dễ nghe nhưng lộ vẻ băng lãnh: “Tài liệu của dự án hợp tác lần này có ở chỗ cậu không?”

“Có đấy, lát nữa sẽ đưa cho cậu.”

Minh Nhược Phong gật đầu, đáp một tiếng: “Được.”  Định xoay người rời đi thì Thu Tư gọi lại.
Trên gương mặt cậu khẽ bừng lên nụ cười: “Minh tiên sinh, hôm nay anh ở lại ăn bữa cơm đi.” Minh Nhược Phong đã giúp cậu rất nhiều lần, cậu cũng đã muốn tìm một thời điểm thích hợp để mời anh ăn cơm coi như là cảm ơn.

Nhìn chăm chú vào đôi mắt sáng ngời ấm áp của Thu Tư, đáy lòng đang yên lặng của Minh Nhược Phong lại một lần rung động, nhưng… “Không cần đâu.” Niềm hạnh phúc vĩnh viễn sẽ không thuộc về mình, hà cớ gì còn muốn trái tim đã đóng băng của mình càng thêm rét lạnh nữa.

Nhìn Minh Nhược Phong cô đơn như thế, Tang Mặc Ngôn thở dài một hơi: “Nhược Phong, ở lại ăn cơm đi. Một chút nữa tôi cũng có việc tìm cậu.”

Nhìn thẳng vào đôi mắt đã không còn sắc thái băng lãnh của Tang Mặc Ngôn, gương mặt lạnh lùng của Minh Nhược Phong cũng bắt đầu có chút thay đổi. Anh quay đầu đem ánh mắt dừng lại trên người Thu Tư, trong mắt dần dần hòa lên một phần ấm áp. Sự thay đổi trong nháy mắt này lại khiến cho cơn ghen tuông của Tang Mặc Ngôn từ từ nảy sinh: “Nhược Phong, nếu cậu có việc gấp thì cứ đi trước đi, buổi tối tôi sẽ gọi điện bàn chuyện với cậu.”

Minh Nhược Phong khẽ nhếch khóe miệng: “Tôi không có việc gì gấp, đành quấy rầy rồi.”

Nghe được câu trả lời của Minh Nhược Phong, Thu Tư vui vẻ đáp lời: “Không quấy rầy gì cả, bánh chẻo sẽ được gói xong nhanh thôi. Anh cứ ra thư phòng ngồi một chút, làm xong tôi sẽ đi gọi anh.”

“Cảm ơn.”

Cảm nhận được khiêu khích của đối phương, trong mắt Tang Mặc Ngôn hiện lên một vẻ ranh mãnh nhiều năm không có, hắn chậm rãi đi đến bên người Minh Nhược Phong, dùng bàn tay phủ đầy bột mì vỗ vỗ lên bộ âu phục màu tím của anh: “Nhược Phong, có muốn cùng gói bánh chẻo không?”

Cúi đầu nhìn thoáng qua dấu tay màu trắng trên bộ âu phục, Minh Nhược Phong cười tựa như không nhìn Tang Mặc Ngôn: “Được thôi.”

Thu Tư mỉm cười với Minh Nhược Phong: “Minh tiên sinh, chắc anh cũng chưa từng gói bánh chẻo, tôi dạy anh…”

Nghe Thu Tư nói vậy, Tang Mặc Ngôn có phần ghen tuông lôi cậu vẫn chưa nói xong lời ra phía sau, nhìn thoáng qua ánh mắt dần dần đọng lại một cảm tình ấm áp của Minh Nhược Phong, hắn xoay người lại khẽ hôn lên trán cậu rồi mở miệng nói: “Thu Tư, em cứ lo phần của mình trước đi, anh dạy Nhược Phong được rồi.”

Bất đắc dĩ thở dài một hơi, biết Tang Mặc Ngôn quá mức để ý việc cậu tiếp xúc với người khác, Thu Tư chỉ có thể gật đầu lên tiếng: “….Ừ.”

Có được đáp án mình muốn, gương mặt Tang Mặc Ngôn bừng lên một nụ cười nhẹ, ánh mắt nhìn Minh Nhược Phong cũng mềm mỏng hơn rất nhiều: “Tôi đến dạy cậu.”

Nhướng mày một chút, Minh Nhược Phong chậm rãi đi đến chỗ vòi nước trong phòng bếp, chỉ rửa qua tay một cách đơn giản, vẩy vẩy nước còn đọng lại rồi đi đến đối diện Tang Mặc Ngôn, nhìn động tác làm bánh chẻo của hắn. Anh học theo bộ dáng của Tang Mặc Ngôn, cũng lấy một vỏ bánh chẻo, nhào lộn bóp méo nửa ngày trong tay cũng không gói được thành hình.

Khó mà được thấy một Minh Nhược Phong tay chân vụng về đến vậy, ý cười bên môi Tang Mặc Ngôn càng lúc càng đậm: “Người anh em, bánh chẻo gói như thế này này.” Tang Mặc Ngôn động tác thuần thục gói vỏ bánh chẻo với nhân trên tay lại thành hình, tuy rằng mỹ quan không được lắm nhưng so với với chiếc bánh chẻo ‘mở miệng cười’ trên tay Minh Nhược Phong thì tốt hơn nhiều.

“…” Cầm một cái vỏ bánh chẻo nữa, Minh Nhược Phong hồi tưởng lại cách Tang Mặc Ngôn vừa làm, từ từ miết chặt hai bên vỏ bánh chẻo rồi đến giữa. Tuy rằng hình dạng có vẻ giống bánh bò, nhưng dù sao cũng đã cố gắng, cũng coi như có tiến bộ.

Bày ‘bánh chẻo’ của mình trên tay, Minh Nhược Phong nhìn về phía Tang Mặc Ngôn cũng đang nhìn anh, hai người nhìn nhau cười, dừng một lát liền cùng dời ánh mắt về phía Thu Tư đang cúi đầu cán vỏ bánh chẻo. Đều là ánh mắt rất dịu dàng nhưng những thứ chất chứa trong nội tâm thì lại khác nhau. Ý thức được điều mình đang làm, Minh Nhược Phong cúi thấp đầu xuống, đem một tia ảm đạm trong mắt giấu xuống tận sâu đáy lòng.

Tang Mặc Ngôn khẽ thở dài. Hắn với Minh Nhược Phong lớn lên cùng nhau, những thứ chất chồng trên lưng nhiều lắm, gặp chuyện gì cũng xử lý quá mức tàn khốc. Hai người bọn họ đều thiếu một thứ là sự ấm áp, tựa như một tấm gương phản chiếu lẫn nhau, điều duy nhất cứu vớt bọn họ là người trước mắt này. Nhưng hắn – Tang Mặc Ngôn có thể dứt bỏ bất cứ điều gì chỉ duy độc Thu Tư là không thể tặng cho bất cứ kẻ nào khác, dù là một “chính mình” khác cũng thế thôi. Đời này Thu Tư chỉ có thể là người của một mình Tang Mặc Ngôn hắn, chỉ có thể là của hắn…

Cảm nhận được tầm mắt của Tang Mặc Ngôn, Thu Tư đem ánh mắt nghi hoặc chuyển về phía đối phương: “Ngôn, anh làm sao…” Thu Tư ngẩn ra, vẫn chưa hỏi xong đã bị nụ hôn thô bạo của Tang Mặc Ngôn cướp đi hoàn toàn hô hấp, vô luận cậu giãy dụa thế nào đi chăng nữa thì Tang Mặc Ngôn cũng không thả lỏng chút nào. Có lẽ cảm nhận được sự bất an và bàng hoàng trong nụ hôn của hắn, Thu Tư dần dần không phản kháng nữa, tùy ý để đối phương đùa nghịch trong miệng cậu…

Tang Mặc Ngôn thần trí có phần điên cuồng dần dần ổn định tâm tình, bình tĩnh lại cảm giác được người trong lòng thiếu dưỡng khí liền từ từ rời đôi môi mê người kia ra. Nhìn hai má đỏ ửng của Thu Tư, Tang Mặc Ngôn càng thêm thương yêu khẽ chạm lên đôi môi hơi chu ra của người trong lòng.

Kiệt sức dựa vào ngực Tang Mặc Ngôn, Thu Tư lúc này mới ý thức được trong phòng còn có người khác. Cậu thẹn thùng đẩy Tang Mặc Ngôn ra, tựa vào bên cạnh thành bếp thở hổn hển. Cho đến khi trái tim đang đập điên cuồng bình tĩnh lại, Thu Tư mới dám trộm liếc nhìn Minh Nhược Phong đang chăm chú gói bánh chẻo, thấy anh không để ý gì đến chuyện vừa xảy ra cậu mới âm thầm thở phào một hơi. Không kịp thu hồi tầm mắt thì gương mặt đã lại được ôm trong lòng bàn tay ấm áp của Tang Mặc Ngôn, đôi môi lập tức nóng lên. Môi của đối phương lại chạm lên đôi môi hơi sưng của cậu.

Những nụ hôn nhỏ theo đường từ môi đến bên tai trắng mịn của cậu: “Thu Tư, trong mắt em chỉ được phép có anh thôi.”

Đối phương nhẹ phả nhiệt khí làm gương mặt Thu Tư càng lúc càng khô nóng, cậu vội vàng đẩy Tang Mặc Ngôn đang ép sát trên người cậu ra, sửa sang lại bộ dạng của mình một chút rồi mới ngắc ngứ mở miệng: “Em…em phải làm bánh chẻo…”

Nhìn thấy biểu hiện đáng yêu của Thu Tư, nụ cười của Tang Mặc Ngôn càng dịu dàng hơn, hắn lại hôn nhanh lên gương mặt cậu rồi mới đáp lại một tiếng: “Ừ.”

Tang Mặc Ngôn vốn bất mãn mà giờ gương mặt lại có vẻ đắc ý, hai biểu tình trái ngược làm Thu Tư nở nụ cười, trộm liếc nhìn Minh Nhược Phong vẫn đang chăm chú gói bánh chẻo, cậu mới yên tâm lớn mật rút một chân từ dép lê ra, âm thầm ở dưới bàn tìm đến đùi Tang Mặc Ngôn, dần dần tiến về phía trước…

Cảm nhận được hơi thở của Tang Mặc Ngôn càng lúc càng dồn dập, độ ấm trên người đã tăng cao, gương mặt Thu Tư lộ vẻ nghịch ngợm, thu bàn chân đang lượn lờ kia về, lặng lẽ liếc nhìn hai má hơi đỏ của Tang Mặc Ngôn. Cậu nén cười giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra cả, cứ thế làm bánh chẻo tiếp.

Tang Mặc Ngôn cúi đầu nhìn thoáng qua hạ thân khô nóng khó nhịn, hắn chỉ có thể thở dài áp chế tình dục đang xao động trong máu. Bất đắc dĩ cười khổ một chút, hắn quay đầu dùng ánh mắt bao dung và cưng chiều nhìn Thu Tư đang cúi đầu cười trộm. Nhìn người yêu vì hắn mà lộ ra bộ dáng đáng yêu, Tang Mặc Ngôn cảm thấy hạnh phúc như đang xâm nhập đến tận máu, lưu hòa toàn cơ thể, trên gương mặt cũng vì hạnh phúc dào dạt mà nở nụ cười.

Thu Tư bị Tang Mặc Ngôn cứ nhìn chằm chằm có hơi chột dạ, cậu không thoải mái chuyển đầu sang hướng kia, lại bắt gặp ngay ánh mắt của Minh Nhược Phong cùng lúc ngẩng đầu lên. Hai người có phần xấu hổ ngượng nghịu. Để che giấu sự thất thố hiếm có của mình, Minh Nhược Phong nâng tay lên giả vờ day day thái dương nhưng anh lại hoàn toàn quên rằng tay mình dính đầy bột mì nên cứ thế sát lên trán làm cho gương mặt anh tuấn lạnh lùng tăng thêm một chút nhân khí, lại tạo ra một biểu hiện vô cùng buồn cười. Nhìn Minh Nhược Phong như thế, Tang Mặc Ngôn và Thu Tư ăn ý nhìn nhau, tiếp theo cùng quay đầu sang một bên, che miệng giấu đi tiếng cười suýt bật ra. Nhìn thấy hành động của hai người họ, Minh Nhược Phong nghi hoặc nhíu mày, có hơi mất tự nhiên giơ tay xoa xoa má làm cho bột mì vương trên trán và má càng lúc càng dày, càng lúc càng thêm buồn cười. Hình ảnh này làm Tang Mặc Ngôn vốn luôn vui cười không nói cũng nhịn không được mà bật cười to, nhướng mày một chút ý chỉ Minh Nhược Phong cứ nhìn vào tấm gương trước bàn sẽ thấy rõ gương mặt ‘trắng bóc’ của anh có hợp với họ hay không.

“Mọi người sao đều ở phòng bếp… Phụt, haha, Thu Tư, Nhược Phong, Mặc Ngôn… Ha ha, mấy người đang tổ chức vũ hội hóa trang à? Ha ha, thú vị thật.” Chưa bao giờ thấy hai kẻ được mệnh danh là xích sát phong vân trong bộ dạng chật vật thế này, Vương Lạc càng lúc càng cười lớn tiếng.

Minh Nhược Phong và Tang Mặc Ngôn nhìn nhau, ăn ý bốc một nắm bột mì trên bàn đồng thời ném về phía Vương Lạc đang ôm bụng cười to.

“Này, đều là bạn bè thân thiết với nhau, không cần phải làm như vậy chứ.” Vương Lạc phun phì phì bột mì trong miệng xuống đất, vẻ mặt thảm thương nhìn về phía hai người mặt trắng đứng ở bên kia.

“Tự làm tự chịu.” Cùng một câu nói thốt ra từ miệng của Minh Nhược Phong và Tang Mặc Ngôn.

“Hôm nay tôi đã đủ xui xẻo lắm rồi, mấy người lại còn đối xử với bạn bè thế này nữa.” Lời nói tuy là oán giận nhưng trong giọng điệu pha lẫn một ý cười rất nhẹ.

Minh Nhược Phong nhếch khóe miệng, thành một nụ cười gian tà khó nói nên lời, quay đầu nhìn về phía Vương Lạc gần như là ‘trắng’ giống họ: “Đã vậy thì xui xẻo thêm một chút đi.”

Lời vừa dứt, không đợi Vương Lạc kịp phản ứng lại, Minh Nhược Phong nắm lấy bột mì còn thừa trong tay ném thẳng về phía đối phương.

Vương Lạc né tránh không kịp, chẳng những không tức giận mà ngược lại nụ cười bên khóe miệng càng lúc càng rạng rỡ. Tuy ba người cùng nhau lớn lên nhưng họ chưa từng đùa giỡn như vậy. Giờ thì mặc dù cách chơi có chút trẻ con ngây thơ, nhưng niềm vui của họ lại xuất phát từ tận đáy lòng.

Thu Tư bất đắc dĩ nhìn ba người bốc bột mì ném đi ném lại, cảm giác mấy người có tuổi tác đột nhiên ‘thoái hóa’ này cũng có một mặt đáng yêu. Mặc dù có chút đau lòng nhìn bột mì bay tứ tung bốn phía nhưng nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của ba người họ, cậu liền cảm thấy được đống bột mì kia hy sinh cũng đáng giá.

Thiệu Vân đứng gõ cửa ở ngoài đã một lúc lâu thấy có hơi kỳ quái nghiêng đầu để sát vào cánh cửa. Bình thường gõ ba tiếng, ông chủ cho dù có đang bận cũng sẽ đáp lại. Hôm nay có chuyện gì vậy?

“Đông, đang.”

Nghe thấy một loạt tiếng vang như vậy, Thiệu Vân khẽ nhíu mày một chút. Minh tiên sinh và ông chủ sẽ không đánh nhau chứ? Nhưng mà hai người họ đều là kẻ có lí trí, sao lại… Đang suy nghĩ thì bên trong lại truyền ra tiếng động lớn hơn nữa làm cho Thiệu Vân hơi lo lắng. Anh lại gõ cửa ba lượt, nói hai từ ‘Thất lễ’ rồi tự động mở cửa. Nhưng tất cả những điều tiến vào trong tầm nhìn lại làm cho vị quản gia đã từng trải qua mưa to gió lớn này ngây ngốc tại chỗ, đồng thời cũng không tránh khỏi bị một bát bột mì hất vào mặt, và tất nhiên các bạn bột mì cũng cứ thế mà theo quán tính lưu lại trên gương mặt ôn hòa tuấn tú của anh…

Nhìn Thiệu Vân vốn y phục chỉnh tề trong nháy mắt biến thành thê thảm như vậy, Thu Tư chỉ có thể nén lại tiếng cười, quan tâm hỏi han: “Thiệu quản gia, anh không sao chứ?”

“…Tôi không sao.”

Nhìn ra bộ dáng có phần không chấp nhận được sự thật của Thiệu Vân, Thu Tư càng phải cố gắng mím môi nén tiếng cười sắp bật ra: “Không sao thì tốt rồi.”

Vị quản gia vừa đến đã trở lại bình thường, điều chỉnh lại gương mặt có phần lúng túng, có lễ đi đến chỗ Thu Tư vừa xem náo nhiệt, vừa gói bánh chẻo: “Để tôi giúp ngài.”

“Vâng.” Thu Tư cười gật đầu, mấy người kia không biết là muốn chơi đùa đến lúc nào nữa, cũng may có Thiệu quản gia giúp đỡ, thế thì hôm nay cậu có thể thuận lợi gói xong nồi bánh chẻo này rồi.

10 phút sau, Thu Tư sắp xếp tất cả những chiếc bánh chẻo đã gói cẩn thận vào trong nồi nước đang sôi, quấy nồi nước theo chiều kim đồng hồ mấy lần rồi đậy nắp lại tiếp tục đun. Vỗ vỗ hai bàn tay đầy bột mì, quay đầu liếc nhìn ba người đầu tóc trắng xóa đã ngừng chiến, khóe miệng cậu lộ một nụ cười khẽ: “Này! Mấy người đi tắm trước đi, một lúc nữa là có thể ăn rồi.”

Ba người tựa vào nhau nhìn Thu Tư rồi lại nhìn nhau cười, thấy rõ bộ dạng ‘mới’ của mình lại khiến họ cười càng thêm thoải mái. Ba người họ rất ít có những khoảnh khắc vui vẻ được như vậy, cảm giác hiện tại vô cùng thoải mái.

“Bọn anh đi thay quần áo trước, lát nữa sẽ đến giúp em.” Tang Mặc Ngôn đứng thẳng lên, khẽ hôn lên hai gò má Thu Tư rồi mới lôi Minh Nhược Phong và Vương Lạc rời khỏi phòng bếp.

Cửa bếp vừa mới đóng, Thu Tư quay đầu nhìn Thiệu quản gia đang làm thêm một số món ăn phụ, hỏi: “Nhà có mạt chược không?”

“Có, bây giờ tôi đi lấy đưa cho ngài.”

“Không cần gấp vậy đâu, cơm nước xong anh đi tìm cũng được mà.”

“Vâng.”

“Thiệu Vân, anh với Mặc Ngôn cùng nhau lớn lên, còn cứu mạng tôi nữa nên không cần nhiều lễ nghi vậy.”

“Vâng.”

Thu Tư lắc đầu bất đắc dĩ, hiểu rõ dù thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể thay đổi được Thiệu Vân, đành phải đi đến bên bồn rửa, thả rau xanh cần phải rửa vào trong nước: “Tôi giúp anh.”

Quan sát Thu Tư cũng cả người trắng xóa như vậy, trong mắt Thiệu Vân dần dần hòa lẫn ý cười: “Ngài cũng nên đi tắm đi.”

Cúi đầu nhìn quần áo của mình và gương mặt phản chiếu trong tấm gương, Thu Tư cười tươi vui vẻ: “Không sao, anh xem bộ dạng này chẳng phải giống anh còn gì?”

Cùng một vẻ thảm hại thế này làm Thiệu Vân cũng cười theo. Rất ít lần có thể cùng Thu Tư nói chuyện yên bình như vậy, anh cũng dần dần mất đi vẻ giữ khoảng cách bình thường: “Cậu…”

Những lời Thiệu Vân muốn nói còn chưa được thốt ra khỏi miệng, cửa phòng bị đẩy ra làm Thu Tư và Thiệu Vân theo phản xạ nhìn về phía cửa. Quả nhiên là Tang Mặc Ngôn vừa mới tắm rửa, thay đổi quần áo xong.

“Thu Tư, anh ở đây giúp là được rồi, em cũng đi tắm đi.”

Trong nháy mắt Thiệu quản gia lại biến trở về đa lễ như trước, hơi hơi cúi người một chút trước Tang Mặc Ngôn và Thu Tư: “Nơi này một mình tôi là được, tiên sinh ngài nghe theo lời ông chủ đi tắm rửa một chút đi.”

Thấy các món ăn đã được chuẩn bị gần xong xuôi hết rồi, Thu Tư cũng chẳng cần phải làm gì thêm nữa bèn lôi Tang Mặc Ngôn đang muốn ở lại giúp đỡ đi ra khỏi phòng mà không nhìn thấy Thiệu Vân nhìn bóng dáng hai người họ mà nở một nụ cười thật tâm…

Đĩa bánh chẻo nóng hầm hập được bưng lên bàn, Thu Tư và mọi người ngồi quanh bàn quây lại một vòng tròn khiến cho nhà ăn lớn bình thường chỉ có hai người ăn cơm nhất thời trở nên náo nhiệt.

Nhìn thấy quản gia bưng thức ăn lên hết rồi định xoay người đi, Tang Mặc Ngôn mở miệng nói: “Thiệu Vân, ở lại ăn cùng mọi người đi.”

“Vâng, ông chủ.”

Nhìn Thiệu Vân trả lời xong rồi ngồi xuống bàn, gương mặt Thu Tư lộ một nụ cười khẽ: “Cơm nước xong mọi người không bận gì chứ?”

Vương Lạc lắc đầu: “Hôm nay tôi nghỉ, không có việc gì cần thiết phải làm cả. Sao vậy?”

“Tôi cũng không có việc gì.”

“Vậy chơi mạt chược đi!”

“Chơi mạt chược?”

Thu Tư nhíu mày, khẽ cười gật đầu: “Nhưng tôi sẽ không chơi, Thiệu quản gia, Mặc Ngôn, Nhược Phong, mọi người biết chơi không?”

Từ nhỏ đến lớn đều học kỹ năng kinh doanh cùng với thuật phòng thân, rất ít khi chú ý đến những trò giải trí nên bọn họ cùng lắc đầu: “Không.”

“Vậy tôi dạy mọi người.” Những người khác nhìn nhau. Đó là thứ họ chưa từng chạm đến, cho nên cũng có chút tò mò hơn nữa cũng không muốn làm hỏng hưng trí của Thu Tư.

“Được.”

“Trong mạt chược chia thành lấy bài, xuất bài, bính bài, cống bài, bù bài và ù bài. Lấy bài thì cứ tiến hành theo chiều ngược chiều kim đồng hồ, theo trình tự là nhà cái, nhà phải, nhà đối, nhà trái. Phải nhớ là lấy bài chính để trước mặt là 13 quân, rồi sau khi lấy bài hoặc ăn, bính, cống, bù bài, không ù bài thì phải đánh một quân. Mọi người cứ chơi đi, có chỗ nào không rõ thì tôi nói tiếp.”

Vươn tay kéo Thu Tư lại gần một chút, Tang Mặc Ngôn dịu dàng hôn lên khuôn mặt cậu, nhìn thấy vẻ đỏ ửng ngượng ngùng quen thuộc mới cười nói: “Được.”

Nhanh chóng rời Tang Mặc Ngôn, Thu Tư ho khan hai tiếng: “Được rồi, mọi người xếp bài trước đi.”

Đợi nửa ngày cũng không thấy có người xuất bài, Thu Tư ló đầu nhìn thoáng qua con súc sắc, bất đắc dĩ nhắc nhở: “Vương Lạc, anh ra bài trước đi.”

“Nga.” Nhìn bài một chút, Vương Lạc ngẫm nghĩ khoảng 3 giây rồi đánh ra một quân: “Tôi xuất quân này.”

Minh Nhược Phong nhìn thoáng qua quân bài trên tay, nhíu mày một chút: “Như vậy bài của tôi ra cái gì?”

“Bài anh là bài ù, cái này gọi là ba màu ba đồng thuận, có ba hoa màu ba bộ thuận tử số tương đương nhau thì thắng.” Không nghĩ đến người thường không chơi bài này lại lợi hại như vậy.

Kéo Thu Tư đến bên cạnh mình, Tang Mặc Ngôn chỉ chỉ bài hắn: “Ngay từ đầu đã có thể thắng? Bài anh thì sao?”

“Ngôn, bộ của anh cũng là mặt bài thắng.” Thu Tư thuận tiện liếc qua bài của Thiệu quản gia: “Thiệu Vân, anh cũng ù.”

Nghe Thu Tư nói vậy, Vương Lạc ôm hi vọng may mắn hỏi: “Thắng cả? Vậy Thu Tư, bài tôi thế nào?”

Thu Tư hít sâu một hơi, nhìn bộ bài hoàn toàn không ăn nhập gì với nhau kia, chỉ ném cho Vương Lạc hai chữ: “Bài nát.”

Vương Lạc bĩu môi, giả bộ rất tủi thân nhìn Thu Tư: “Sao tôi lại không ù, bọn họ vừa mở bài đã thắng.”

Thu Tư liếc nhìn Vương Lạc, trêu đùa: “Vì anh xui xẻo.”

Vương Lạc không phục: “Chơi lại, lần sau nhất định sẽ thắng.”

“Bạch bản.”

“Bính bài.”

“Một đồng.”

“Ăn.”

“Tam điều.”

Nhìn quân bài trong tay, gương mặt của Vương Lạc lộ ra một nụ cười rất khoa trương: “Bính, tôi ù. Ha ha, cuối cùng cũng đến phiên tôi thắng.”

Trong mắt Tang Mặc Ngôn lộ ra ý cười, đẩy ngã quân bài trước mặt, thuận tiện giật lấy quân bài Vương Lạc đang túm chặt đặt tới trước bài mình: “Vương Lạc, cậu vẫn thua vì tôi cướp ù.”

Ánh mắt Vương Lạc trừng lớn: “A? Không phải chứ! Chơi lại, tôi không tin các cậu có thể thắng mà tôi lại không thắng được.”

Xếp bài xong, Vương Lạc càng thêm cẩn thận: “Tam vạn.”

“Đông phong.”

“Ngũ điều.”

“Tây phong.”

“Ha ha, lần này thì thắng chắc rồi, tôi tự lấy nhé.”

Bắt lấy bàn tay lấy sai bài của Vương Lạc, Minh Nhược Phong cười có phần xấu xa: “Cậu lấy sai bài rồi, quân này của tôi.”

“Tiên sinh, như thế thì bác sĩ Vương có tính là không ù không?” Thanh âm của Thiệu Vân vẫn dịu dàng như vậy, nhưng những từ trong lời nói lại làm đôi mắt Vương Lạc càng trừng lớn hơn.

Thấy Thu Tư cười gật đầu, khuôn mặt vui vẻ vì nghĩ mình đã thắng của Vương Lạc lập tức suy sụp: “Không phải thế chứ!”

Bộ dáng khôi hài làm mọi người bật cười. Vương Lạc lại tiếp tục không phục nói: “Lại đi, lần sau nhất định tôi sẽ thắng bài.”

“Tam đồng.”

“Bát điều.”


“….”

Cont.