Thu Tư đã mệt nhọc cả một ngày,
duỗi duỗi thắt lưng mỏi rã rời rồi uể oải dựa vào ghế làm việc của mình. Ai!
Mệt quá, cuối cùng cũng làm xong công việc trên tay, ngày mai có thể thoải mái
hưởng thụ kỳ nghỉ rồi…
“Này! Thu Tư.”
Nghe thấy có người gọi mình, Thu
Tư miễn cưỡng mở mắt, nhìn về đồng nghiệp – Chu Phàm ở bên cạnh: “Chuyện gì?”
“Tối nay cậu có hẹn hò gì không?
Nếu không thì cùng chúng tôi đến ‘Hội Đốn’ uống rượu đi!”
“Hội Đốn?” Nơi đó không phải là
chỗ siêu sang trọng, siêu đắt sao?
“Ừ, bình thường thì người lương
tầm tầm như chúng ta ngay cả nghĩ cũng không nghĩ đến chuyện sẽ vào nơi đó
nhưng mà Tiểu Quý ở phòng kế hoạch lấy được thẻ thanh toán đặc biệt từ anh họ
của cậu ta, chỉ hạn trong hôm nay cho nên chúng ta có thể hưởng thụ tất cả các
ưu đãi. Tuy là dù có thẻ đặc biệt thì giá cũng vẫn cao, nhưng chúng ta có thể
đối phó được. Tối nay cùng đi nhé! Cơ hội hiếm có đấy.”
Nhìn cậu ta và cái vẻ quảng cáo
đủ điều đó, khóe môi Thu Tư hơi cong lên: “Tôi không đi đâu, tôi cũng không
biết uống rượu.” Từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng uống một giọt rượu nào, nếu đi
lại quét sạch hào hứng của mọi người mất.
Chu Phàm chắp tay trước ngực, làm
vẻ chờ mong: “Đi mà! Đi mà! Thu Tư, cậu có thể uống nước ngọt, sinh tố trái
cây. Lần này tôi mời cậu, không cần cậu trả tiền đâu.”
“Tôi thật sự không đi được mà.”
Từ trước đến giờ cậu chưa từng đi tụ tập với các đồng nghiệp, cậu rất sợ mình
không biết phải xử sự với mọi người như thế nào rồi lại phá hỏng tâm trạng vui
vẻ của mọi người thì chết.
“Thu Tư, cậu đi đi mà! Tôi xin
cậu đấy.”
“Vậy… Được rồi! Nhưng tiền rượu
của tôi, tôi sẽ tự trả, được chứ?”
“Nói rồi nhé, nhất định phải đi
đấy. Nhưng mà tôi muốn mời cậu. Lần trước vợ tôi làm phẫu thuật, may mà có cậu
cho tôi mượn tiền, nếu không bây giờ tôi nào có cuộc sống hạnh phúc như vậy.”
“Không cần đâu, chuyện kia chỉ là
được thì giúp nhau thôi, hơn nữa cậu cũng trả lại tiền cho tôi rồi…”
“Thôi mà, cậu để tôi mời đi!”
Mã Viễn trượt ghế làm việc của
mình đến bên cạnh Chi Phàm và Thu Tư, giương đôi mi ngắn ngủn, vẻ mặt có phần
buồn cười nói: “Tiểu Chu, sao tôi lại nghe được chữ mời khách vậy?”
“Đi ra chỗ khác, không có chuyện
của cậu.” Chu Phàm giơ chân lên, đạp xuống dưới thanh ghế làm việc mang ròng
rọc của Mã Viễn, chiếc ghế trượt sang chỗ khác y như ý muốn, khoảng một hai
giây sau Mã Viễn lại như gà mái trượt trở về chỗ này, cứ đến đến về về như vậy
mấy lần, hai người họ cười đùa ầm ĩ cả lên.
Nhìn hai người họ đùa giỡn trước
mặt, khóe miệng Thu Tư cũng bất giác cong lên thành một nụ cười. Cậu rất ít
giao tiếp với người ngoài, cũng không tránh được trong lòng có một chút chờ
mong. Mà Thu Tư không biết rằng, quyết định hôm nay sẽ thay đổi cuộc đời của
cậu…
“Nào nào Thu Tư, uống một chén đi. Đừng có
giống như cô học trò nhỏ thế chứ, uống có một chén thì mặt đã đỏ như quả cà
chua rồi. Cậu xem Hàn Tiểu Vân người ta còn uống khá hơn cậu.”
“Đúng đấy, em là con gái mà còn
uống khá hơn anh, anh uống thêm chút đi.”
“Không thể uống tiếp được mà, tôi
thật sự không biết uống rượu.” Mới uống có một chén nhỏ mà cậu đã hoa mày chóng
mặt rồi. Nếu uống tiếp thì thật sự cậu phải bò về nhà mất.
Thấy tửu lượng của Thu Tư thật sự
không tốt, Chu Phàm đúng lúc chắn trước người Thu Tư giúp cậu giải vây: “Đừng
làm khó Thu Tư, để cậu ấy nghỉ giữa hiệp một chút, chúng ta tiếp tục đi.”
Tất cả mọi người đều là đồng
nghiệp quen biết nhau nên cùng nói đùa: “Được, nhưng lát nữa cậu cũng đừng từ
chối đấy, phải phạt ba chén nhé.”
Thu Tư đỡ lấy đầu có hơi choáng
váng, cười cười gật đầu: “Ừ.” Từ trước đến giờ cậu chưa từng đi chơi và nói
chuyện với nhiều người như vậy. Việc nho nhỏ này khiến trong lòng Thu Tư dấy
lên một cảm giác hạnh phúc ngọt ngào. Cho nên dù cậu không hợp với nơi này thì
cậu cũng muốn cố gắng chịu đựng. Nhưng mùi rượu trong phòng nồng nặc làm đầu
cậu thêm đau hơn. Cậu vươn tay cầm lấy cái ly gần đó, muốn uống một ít nước
nhưng lại lấy nhầm phải ly đựng rượu. Trong cơ thể lại gia tăng lượng rượu
khiến tầm nhìn của Thu Tư càng thêm mờ ảo, váng vất, nhìn mọi người đang vui
vẻ, Thu Tư thừa dịp họ không chú ý, lặng lẽ rời khỏi phòng.
Đóng cửa, cũng ngăn lại một phòng
ầm ĩ, Thu Tư thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhìn bốn phía xung quanh. Nơi này thật
là một chỗ xa hoa, thiết bị cách âm rất tốt. Dù chỉ cách có một cánh cửa thôi
mà đứng ở bên ngoài lại không nghe thấy thanh âm gì cả. Trong đại sảnh còn có
âm điệu tao nhã bao phủ, thứ âm nhạc thoải mái thanh nhã này khiến cơn đau đầu
đang gào thét của Thu Tư cũng giảm đi nhiều. Hưởng thụ cảm giác an bình này một
chút rồi Thu Tư bắt đầu men theo bức tường đi về phía toilet…
Mà Tang Mặc Ngôn ở trong một căn
phòng cách đó không xa, vừa mới cùng đối phương bàn chuyện làm ăn, cầm ly rượu
vang lên chậm rãi thưởng thức. Thiệu Vân đứng một bên lấy điện thoại ra, nhìn
thoáng qua tin nhắn vừa đến liền hạ thắt lưng, dùng âm thanh chỉ có anh và Tang
Mặc Ngôn mới nghe được nói lại báo cáo vừa mới nhận được: “Ông chủ, Sở Hàn vừa
mới gửi đến tin tức mới nhất của Triệu tiên sinh. Tối nay ngài ấy cùng đồng
nghiệp đến đây uống rượu.”
“Cùng đồng nghiệp?” Tang Mặc Ngôn
nhíu mày, vẻ mặt lạnh như băng khiến cho giám đốc của xí nghiệp Trình Hoa ngồi
đối diện như thấy có một cơn gió lạnh thổi qua làm người ta có loại cảm giác vô
cùng sợ hãi.
Thiệu Vân đứng ở một bên cung
kính trả lời: “Đúng vậy.”
Nhận thức được khí thế của Tang
Mặc Ngôn có phần nguy hiểm, vì sợ động đến mình nên giám đốc Trình vội vàng
đứng dậy, trên mặt đeo một nụ cười lấy lòng: “Ha ha, chủ tịch Tang, nếu chuyện
làm ăn đã bàn ổn thoả rồi thì tôi xin đi trước. Tôi còn một vài việc chưa xử lý
xong, đợi đến ngày ký ước tôi xin làm chủ mời ngài một bữa cơm, ngài nhất định
phải đồng ý nhé!”
Giương mắt qua giám đốc Trình có
vẻ dối trá này, giọng điệu Tang Mặc Ngôn vẫn lãnh đạm như trước, đứng dậy bắt
tay đối phương một chút: “Được.”
Thiệu Vân tiễn giám đốc Trình ra
khỏi phòng, lại bất ngờ nhìn thấy Triệu Thu Tư đang dựa sát vào tường, chầm
chậm đi về phía trước…
Thiệu Vân nhanh chóng đóng cửa
lại, bước vội đến bên người Tang Mặc Ngôn nói: “Ông chủ, Triệu tiên sinh hình
như uống hơi quá chén, đang bước đi loạng choạng ở ngoài hành lang, đã gần đi
đến cửa phòng chúng ta rồi.”
Nghe Thiệu Vân nói vậy, trong đôi
mắt đen, sâu thẳm của Tang Mặc Ngôn hiện lên một tia lo lắng, muốn đứng dậy lao
ra khỏi phòng ôm Thu Tư ngày đêm mong nhớ vào lòng, nhưng bây giờ vẫn chưa đến
lúc: “Ngươi đi theo cậu ấy, có chuyện gì thì thông báo ngay cho ta.”
“Vâng.”
Thiệu Vân vừa mới đi ra ngoài
không lâu thì đã nhanh chóng trở về. Nhưng lần này trong lòng anh còn một người
nữa.
Thấy rõ người trong lòng Thiệu
Vân, ý lạnh trong mắt Tang Mặc Ngôn lại càng thêm dày, dịu dàng đỡ lấy Thu Tư
vào trong lòng, giọng điệu lại hoàn toàn bất đồng với hành động, phát ra sự
lạnh lùng: “Sao lại thế này?”
“Triệu tiên sinh không cẩn thận
đụng đến giám đốc Lưu của công ti Uy Nghi, đối phương muốn gây khó dễ cho Triệu
tiên sinh. Tuy tôi đã cản lại nhưng Triệu tiên sinh lại say rượu, ngã vào lòng
tôi rồi ngủ thiếp đi.” Thiệu Vân cúi đầu báo cáo lại chi tiết, nhớ đến bộ dáng
mê man nằm trong lòng mình lúc nãy của Thu Tư, trong ánh mắt anh hiện lên một ý
cười ấm áp.
Mà lúc này Tang Mặc Ngôn đang cúi
đầu nhìn Thu Tư trong lòng mình, nguy hiểm nheo mắt lại: “Công ti Uy Nghi. Hừ!
Thiệu Vân ngươi biết ngày mai nên làm thế nào rồi đấy.”
“Vâng.” Thiệu Vân lên tiếng, tuy
giọng nói vẫn nhẹ nhàng như cũ nhưng bên trong cũng ẩn giấu ý hủy diệt…
“Chạy xe đến cửa sau.”
“Vâng.” Thiệu Vân nhận lệnh, xoay
người rời khỏi phòng.
Tang Mặc Ngôn ở lại trong phòng
dịu dàng hôn lên trán Thu Tư, hắn vốn tưởng rằng phải đợi một thời gian nữa mới
có được cậu, nhưng mà… Thu Tư, bánh xe vận mệnh đã buộc chặt em với tôi ở cùng
một chỗ, em không chạy thoát được đâu. Nghĩ thế, khóe môi Tang Mặc Ngôn cong
lên tạo thành một nụ cười đầy thâm ý…
Đưa Thu Tư về biệt thự hắn đang
ở, nhẹ nhàng đặt cậu lên giường. Nhìn gương mặt đỏ ửng của cậu, Tang Mặc Ngôn
nở một nụ cười hạnh phúc khó thấy, chậm rãi cởi áo khoác trên người cậu ra,
nhìn thấy áo sơmi có một loạt cúc rườm rà, Tang Mặc Ngôn có phần mất kiên nhẫn
dùng sức xé đứt.
Cởi bỏ tất cả những thứ bó buộc
trên người Thu Tư, trực tiếp thưởng thức làn da trắng mịn của cậu, ngón tay
lướt qua sự ấm áp non mềm mong nhớ đã lâu này khiến Tang Mặc Ngôn tự nhiên nảy
sinh một loại cảm giác thỏa mãn chưa bao giờ có. Hắn cúi đầu yêu thương hôn lên
đôi môi cậu, dịu dàng hòa lẫn với dục tình, trầm giọng nói: “Thu Tư, cuối cùng
anh cũng đợi được đến ngày này.”
Hôn lên những lọn tóc mềm mại
thoang thoảng hương cỏ xanh, Tang Mặc Ngôn từ từ đứng thẳng dậy, liếc mắt nhìn
Thu Tư nằm trên giường, gương mặt có thể coi là dịu dàng. Hắn khẽ cười một chút
rồi cởi quần áo của mình ra, cúi xuống đè lên người Thu Tư. Hai cơ thể không có
quần áo ngăn cách thân thiết dính vào nhau. Ý cười của Tang Mặc Ngôn ngày càng
đậm, hơi thở nóng rực phả trên má Thu Tư khiến cậu đang trong lúc mơ ngủ có
phần không thoải mái giãy giụa dưới thân Tang Mặc Ngôn.
Hành động nhẹ nhàng này lại giống
như ngọn lửa đốt cháy cơ thể Tang Mặc Ngôn ở trên người cậu: “Em đúng là yêu
tinh.” Giọng điệu yêu chiều cùng đôi môi ấm nóng chạm lên đôi môi hơi sưng đỏ
của Thu Tư, đầu lưỡi hắn quấn lấy lưỡi cậu, dùng sức mà mút cho đến khi Thu Tư
thở càng ngày càng gấp, Tang Mặc Ngôn mới lưu luyến rời ra.
Nhìn đôi môi vì nụ hôn của hắn mà
đỏ rực lên, gương mặt trong mắt người khác là bình thường không nổi bật, nhưng
trong mắt Tang Mặc Ngôn lại xinh đẹp dị thường. Điều này khiến hơi thở của con
người luôn luôn trấn định tự nhiên, tự chủ siêu cường như hắn đã bắt đầu trở
nên dồn dập.
Khóe môi Tang Mặc Ngôn nhếch lên
động tình, bàn tay dần lướt qua hồng anh trước ngực Thu Tư, từ từ đi xuống lối
vào phía sau. Ngón tay Tang Mặc Ngôn dừng ở tiểu huyệt của cậu, mơn trớn liên
tục để mở rộng chỗ chuẩn bị tiếp nhận dục vọng của hắn.
Vì những cử động này của Tang Mặc
Ngôn khiến Thu Tư hơi khó chịu nhăn mặt nhíu mày, cậu mở đôi mắt mơ màng nhưng
ý thức vẫn mông lung trong giấc mộng, khẽ thầm thì một tiếng rồi lại nhắm mắt
tiếp tục mê man. Những động tác liên tiếp này của cậu làm Tang Mặc Ngôn bật
cười, lại yêu thương dừng môi trước ngực Thu Tư. Vốn định nhẹ nhàng hôn lên
thân mình xinh đẹp mà hắn chờ đợi đã lâu nhưng xúc cảm non mịn lại khiến Tang Mặc
Ngôn lưu lại trên làn da chỗ tim Thu Tư một hồng ấn thật đậm. Dấu ấn này làm
Tang Mặc Ngôn vừa lòng rời môi về phía mục tiêu tiếp theo.
Mà bàn tay cũng không ngừng lại,
cảm giác được hậu đình phía dưới đã dần mềm mại ra, Tang Mặc Ngôn từ từ tiến
một ngón tay thon dài của mình vào trong cơ thể Thu Tư, cảm nhận được Thu Tư
bất giác cứng người lại khiến Tang Mặc Ngôn càng thêm dịu dàng hôn lên hồng anh
của cậu, khiêu khích nhiều lần mới làm cậu thả lỏng người. Ngón tay trong cơ
thể Thu Tư cũng cử động thoải mái được, Tang Mặc Ngôn hài lòng tăng thêm một
ngón tay tiến vào bên trong nóng rực của cậu, chậm rãi ra ra vào vào cho đến
khi Thu Tư từ từ thích ứng mới tiếp tục tăng thêm một ngón tay nữa.
Thấy Thu Tư đã có thể chịu đựng
được bản thân mình, Tang Mặc Ngôn rút những ngón tay trong huyệt động ấm áp đó
ra, thay bằng dục vọng đã cương lên nóng cháy của hắn, tiến vào thật sâu trong
cơ thể Thu Tư.
Loại xúc cảm siết chặt này khiến
Tang Mặc Ngôn khẽ rên lên một tiếng, chậm rãi rút ra tiến vào trong cơ thể Thu Tư,
dần dần lại tăng nhanh tốc độ cho đến khi phóng ra ham muốn của mình, bắn một
dòng chất lỏng màu trắng vào trong cơ thể Thu Tư, Tang Mặc Ngôn mới thỏa mãn
rời khỏi cơ thể cậu.
Cảm nhận được dục vọng của mình
thức tỉnh lần thứ hai, Tang Mặc Ngôn cười bất đắc dĩ. Hắn kiềm chế thân thể khô
nóng của mình, ôm ngang lấy Thu Tư, bước về phía phòng tắm. Hắn rửa sạch giúp
cậu rồi lại nhẹ nhàng đặt cậu lên chiếc giường đã được thu dọn, tỏa ra mùi
hương nhàn nhạt. Tang Mặc Ngôn cúi đầu hôn lên trán Thu Tư, đắp chăn lại cho
cậu rồi cũng lên giường, dùng tay chống đầu nhìn gương mặt Thu Tư đang say ngủ.
Tang Mặc Ngôn nở nụ cười, không phải là nụ cười giả dối khách sáo, mà là nụ
cười chân thật ấm áp, mang theo hương vị ngọt ngào.
Tang Mặc Ngôn vươn cánh tay ôm
lấy Thu Tư kiệt sức dần dần chìm vào giấc mộng. Mà trong mộng, chính là lần đầu
gặp mặt ngày trước…
Cont.