Âm nhạc lại vang lên lần thứ hai,
mọi người coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra tiếp tục tán gẫu với nhau. Mà
Thu Tư cũng bình tĩnh một chút, lẳng lặng nằm trong ngực Tang Mặc Ngôn, khóe
mắt lặng lẽ rơi lệ. Tang Mặc Ngôn cúi đầu hôn lên mi mắt ướt át của cậu, thanh
âm lại khôi phục nét ôn hòa chỉ dành cho Thu Tư: “Em yêu anh cũng được, hận anh
cũng được, anh chỉ muốn em thuộc về anh.” Thu Tư, anh chỉ muốn em thuộc về anh,
vô luận phải làm cho em đau đớn bao nhiêu, anh cũng không buông tay.
“Thả tôi xuống.” Từ ngày đầu tiên
bị tù hãm lẽ ra cậu nên hiểu được, sự tồn tại của Tang Mặc Ngôn đã định trước
cậu không có quyền lựa chọn nữa rồi.
Bình tĩnh nhìn thoáng qua người
trong lòng, Tang Mặc Ngôn thỏa hiệp buông Thu Tư xuống đất, giúp cậu đứng vững.
“Tôi hận anh.”
Bàn tay Tang Mặc Ngôn đút trong
túi quần dừng một chút, hờ hững trả lời: “Anh biết.” Lấy hộp gấm ra, cầm một
chiếc nhẫn trong đó đeo vào ngón áp út của Thu Tư. Thu Tư nhìn chiếc nhẫn trên
tay mình, kim cương tỏa sáng lấp lánh như đang cười nhạo cậu, tỏa ra quang mang
cường đoạt.
Lấy chiếc nhẫn còn lại trong hộp
ra, Tang Mặc Ngôn mở lòng bàn tay Thu Tư đặt nó vào đó: “Thu Tư.” Trong ánh mắt
vô thức hòa thêm chút chờ mong.
Thu Tư ngơ ngác nhìn chiếc nhẫn
trong bàn tay mình, sắc mặt tái nhợt cười cười: “Tang Mặc Ngôn, anh thật sự yêu
tôi sao?”
“Anh yêu em.” Anh sẽ yêu em hơn
cả yêu chính mình.
“Tôi là đàn ông.”
“Anh không quan tâm.”
“Nhưng tôi quan tâm.”
“Em sẽ dần dần chấp nhận sự thật
này.” Trong ánh mắt tràn nhập nhu tình, hoàn toàn không có khẩu khí không rét
mà run khi nhắc đến chuyện này trước kia. Trái lại, lại có một loại thâm tình
không gì sánh được.
Dì ở cô nhi viện đã từng bảo, ánh
mắt con người sẽ không nói dối. Bản thân mình phải chăng nên tin tưởng hắn một
lần. Thế nhưng, nhìn thấy chiếc nhẫn cưới trong tay, tuyên bố rõ ràng từ hôm
nay trở đi, thân phận của cậu – Triệu Thu Tư là vợ của Tang Mặc Ngôn, một thân
phận của phụ nữ. Nhận thức này làm cậu nghẹt thở.
Nhẹ nhàng cầm bàn tay Tang Mặc
Ngôn đặt trong lòng bàn tay mình, chầm chậm đeo chiếc nhẫn vào ngón tay hắn.
Một giọt nước mắt chậm rãi chảy xuống, rơi trên bàn tay lạnh lẽo của đối
phương. Nhìn thấy nét bi thương trong mắt Thu Tư, ánh mắt Tang Mặc Ngôn vốn dĩ
luôn luôn lạnh lùng cũng ánh lên sự ảm đạm.
“Thu Tư.” Thanh âm nhàn nhạt
nhưng hàm chứa tình ý nồng đậm, hôn lên đôi môi lạnh lẽo mềm mại của Thu Tư.
Không có xâm nhập, chỉ đơn thuần là chạm lên, nhẹ nhàng dán vào nhau. Thu Tư,
anh thật sự yêu em, có lẽ cách yêu của anh quá mãnh liệt, nhưng…Anh yêu em.
“Tôi…hận anh.” Rời khỏi đôi môi
của đối phương, thanh âm ôm đầy nỗi hận của Thu Tư truyền vào tai Tang Mặc
Ngôn. Tang Mặc Ngôn khiến cậu không có tự do, không có tôn nghiêm, thay đổi
cuộc sống của cậu, bắt cậu nhận những thứ cậu không muốn.
Cậu làm sao có thể không hận?
“Chỉ cần anh yêu em là được rồi.”
Ôm chặt lấy Thu Tư vào lòng, giống như trói buộc cả đời, quấn cùng một chỗ.
Thế nhưng tôi không yêu anh…
“Ôi, phu nhân của Tang tiên sinh
hóa ra trông như thế này sao?” Một cô gái xinh đẹp mặc lễ phục màu đỏ hoa lệ
tôn lên dáng hình cao ráo duyên dáng, bước đi thanh nhã vừa khinh thường đánh
giá Thu Tư, vừa đi đến chỗ họ. Hừ, còn tưởng là thiên tiên mỹ nữ gì, hóa ra chỉ
là một nam nhân diện mạo bình thường.
“Âu Dương Tâm, phu nhân của ta
diện mạo như thế nào đi chăng nữa, dường như không có quan hệ gì với ngươi.”
Nghe thấy từ ‘phu nhân’ này, Thu Tư bất giác giật mình muốn tránh nhưng vẫn bị
Tang Mặc Ngôn vây chặt trong ngực.
“Làm sao lại không quan hệ. Tôi
thích anh, muốn gả cho anh. Điều kiện tôi tốt như vậy anh không chọn lại đi
cưới thằng đàn ông đáng ghét tầm thường này.” Cô muốn dáng có dáng, muốn dung
mạo có dung mạo, có điểm nào kém quỷ bệnh lao trong lòng Tang Mặc Ngôn kia?
“Bởi vì ta yêu cậu ấy, không yêu
ngươi.” Tang Mặc Ngôn sắc mặt lạnh băng, đối với lời nói của Âu Dương Tâm có
phần không hài lòng.
“Anh không có mắt nhìn.”
“Ta có mắt nhìn hay không, không
phải là chuyện ngươi có thể quyết định.” Cúi đầu hôn lên trán Thu Tư, trong mắt
vẫn ánh lên ôn nhu. Toàn bộ những hành động này làm Âu Dương Tâm ở một bên ghen
tị đến méo mó gương mặt xinh đẹp.
“Nhất định là mày đã dùng tà
thuật kỳ quái gì mê hoặc Tang đại ca cho nên anh ấy mới cưới mày.” Nói xong,
không chú ý đến lễ nghi, vươn tay muốn túm đánh Thu Tư trong lòng Tang Mặc
Ngôn. Bàn tay còn chưa kịp chạm đến đã bị hai bàn tay cứng như thép siết lại.
Từ cổ tay nhìn lên, là Minh Nhược Phong không biết đã tới từ khi nào, và Tang
Mặc Ngôn vẻ mặt lạnh lùng.
“Đừng có ý định rước lấy cơn
thịnh nộ của ta, hậu quả nhà Âu Dương các ngươi gánh vác không nổi đâu.” Căm
ghét hất tay Âu Dương Tâm ra, ánh mắt rét căm của Tang Mặc Ngôn còn chứa sát
khí. Loại khí thế này khiến cho bông hoa phòng ấm – Âu Dương Tâm e ngại té ngã
trên mặt đất.
“Tang tiên sinh, Minh tiên sinh,
con bé không hiểu chuyện đều do tôi nuông chiều nó sinh hư. Xin hai vị đừng tức
giận. Khi trở về tôi nhất định sẽ giáo huấn nó lại.” Nhìn thấy tình hình không
bình thường, Âu Dương Văn đang đứng ở xa cùng người khác nói chuyện phiếm bước
nhanh lại, nâng đứa con gái đang chật vật trên mặt đất dậy, vội vàng nhận lỗi
với hai người cao cao tại thượng này. Dù sao việc làm ăn của bản thân mình còn
dựa vào họ mới có thể tồn tại được.
“Âu Dương tiên sinh, Âu Dương
tiểu thư, mời bên này.” Thiệu quản gia xuất hiện đúng lúc, vô cùng lễ phép
‘mời’ cha con nhà Âu Dương ra phòng lớn, việc này cũng khiến Âu Dương gia mất
hết mặt mũi. Nhưng có giận cũng không dám nói gì, chỉ có thể đỏ mặt rời đi.
Nghe nói từ ngày hôm sau tất cả
công ty của nhà Âu Dương bắt đầu thua lỗ tổn hại, song đấy là chuyện sau này
hãy nói.
“Cảm ơn Minh tiên sinh.” Chịu
đựng cơn đau đầu hơi nhức nhối, Thu Tư nhàn nhạt nói lời cảm tạ. Tuy là ngôn từ
lễ phép nhưng cũng làm cho Tang Mặc Ngôn hơi bất mãn, bàn tay đặt trên lưng Thu
Tư càng sử dụng thêm lực.
“Không cần khách khí.” Nhìn cánh
tay trên lưng Thu Tư, ánh mắt Minh Nhược Phong chỉ dừng qua một chút liền không
nói gì xoay người rời đi.
Nhìn bóng dáng bước đi của Minh
Nhược Phong, ánh mắt Tang Mặc Ngôn cũng thay đổi càng trở nên thâm thúy.
Xoay Thu Tư trong lòng, mắt hướng
lên hắn, trên gương mặt hiện lên một tia ớn lạnh rét buốt: “Em là vợ của anh,
cho nên trong lòng chỉ được phép có một mình anh.” Khẩu khí ra lệnh bất giác
truyền ra từ miệng Tang Mặc Ngôn khiến Thu Tư sắc mặt đã không tốt lại càng
thêm tái nhợt.
Mà thanh âm phản kháng của Thu Tư
không có bật ra như ý nguyện. Ý thức của cậu càng ngày càng xa. Chỉ nghe thấy
một tiếng gọi tràn đầy lo lắng, lúc sau liền đón lấy bóng tối mơ hồ.
“Thu Tư, Thu Tư.” Thấy Thu Tư
nhắm chặt hai mắt, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh, hơi thở yếu ớt, sắc mặt tái
mét ngất trong vòng tay hắn khiến trái tim Tang Mặc Ngôn vất vả lắm mới ấm lên
lại co rút đau đớn. Hắn sợ hắn vừa mới chạm đến hạnh phúc thì nó lại bỏ hắn mà
đi.
“Vương Lạc.” Một tiếng gầm giận
dữ đầy lo lắng, chấn động tất cả mọi người làm họ im bặt, ánh mắt hướng về phía
phát ra âm thanh.
Nghe được tiếng hét lớn, Vương
Lạc vội vàng chạy đến bên bọn họ, thoáng kiểm tra một chút: “Đưa Thu Tư về
phòng ngủ. Vương Kiệt hộp thuốc của anh ở phòng thứ ba bên trái lầu hai, cầm nó
vào phòng ngủ Tang Mặc Ngôn.”
“Đã biết.” Vương Kiệt cũng đi
theo đến. Biết tính nghiêm trọng của sự việc, nó không có dáng vẻ nghịch ngợm
hàng ngày, nhanh chóng đi lên lầu. Mà lúc này Tang Mặc Ngôn ôm ngang lấy Thu Tư
đang bất tỉnh, bước nhanh về phía trước, trên mặt không che giấu được vẻ nôn
nóng và bất an.
“Các vị khách mời, rất xin lỗi đã
làm phiền sự vui vẻ của các ngài ở hôn lễ. Vì thân thể của phu nhân không được
khỏe cho nên hiện giờ phải rời đi khiến các vị không vui. Hi vọng các vị có thể
lượng thứ.” Thiệu quản gia nói, mặt hướng về khách khứa, hơi cúi người, lễ nghi
chu toàn giải quyết tốt hậu quả, đưa tất cả các vị khách ra phòng lớn rồi mới
nhanh chóng cất bước lên lầu xem Thu Tư.
Vừa mới đẩy cửa vào liền nghe
được giọng nói có phần lo lắng của Tang Mặc Ngôn: “Thu Tư làm sao vậy? Cậu
không phải đã nói cậu ấy không có chuyện gì sao? Làm sao lại đột nhiên ngất
đi?”
“Cậu ấy là tức giận công tâm. Sắc
mặt Thu Tư tái nhợt, ra mồ hôi lạnh, huyết áp giảm, mạch đập yếu mà chậm. Đây
là là do tức giận mà ra, loại bệnh này có thể nặng mà cũng có thể nhẹ nên cậu
đừng có luôn kích động cậu ấy.” Treo bình nước biển truyền cho Thu Tư, lại lật
xem đồng tử của cậu một chút: “Sau khi Thu Tư tỉnh lại sẽ cảm thấy vô lực, đầu
choáng váng cho nên cố gắng để cậu ấy nằm trên giường, nghỉ ngơi thật tốt.”
Vương Lạc nhìn Tang Mặc Ngôn ngồi bên giường nắm chặt bàn tay lạnh lẽo của Thu
Tư, bất đắc dĩ thở dài.
“Chính là cái người ta hay nói là
khí đại thương thân (tâm tình dồn nén ảnh
hưởng đến cơ thể), điều hòa tốt tâm trạng cậu ấy, không nên làm tổn thương
cậu ây. Cho dù việc lần này không sao nhưng cứ luôn xảy ra như vậy cũng không
phải cách tốt. Tôi vẫn chỉ có câu kia, mọi việc không nên quá mức cứng rắn,
được như vậy đối với cậu hay cậu ấy đều tốt. Tôi nói thế thôi, cậu ngẫm lại đi.
Thỉnh thoảng đưa cậu ấy đến bệnh viện kiểm tra.” Thu xếp những vật dụng của
mình xong liền túm lấy Vương Kiệt đang không muốn đi, bước tới cửa, không yên
lòng quay đầu lại nhìn Tang Mặc Ngôn vẫn không nói gì: “Đêm nay tôi vẫn ở phòng
bên cạnh, có việc gọi tôi.” Ai! Thu Tư đáng thương, bị tên đại ngu ngốc Tang
Mặc Ngôn này yêu như thế…
Vương Kiệt đứng bên cạnh không
cam lòng bị lãng quên, hoàn toàn không có chú ý đến không khí cứng ngắc, không
đúng lúc chen miệng vào: “Em thì sao? Em nghỉ ở đâu?”
“Em về nhà…” Cái thằng ngu này,
hiện giờ là bầu không khí nào hả còn nói cái này. Anh đem cậu em trai quý báu
kéo ra ngoài, Thiệu quản gia đi theo đóng cửa lại khiến cho những lời nói lằng
nhằng của hai anh em nhà anh bị ngăn cách bên ngoài cửa.
Vương Lạc và Vương Kiệt rời khỏi
phòng ngủ. Trong phòng chỉ có Thu Tư đang hôn mê và Tang Mặc Ngôn gương mặt
lạnh băng, còn có Thiệu quản gia đang muốn rời đi.
“Ông chủ, không có chuyện gì thì
tôi đi xuống trước.”
“Tình cảm ta dành cho Thu Tư thực
sự trầm trọng như vậy sao?” Tang Mặc Ngôn luôn tràn ngập tự tin với tất cả mọi
chuyện, lần đầu tiên hoài nghi chính mình. Chẳng lẽ tình yêu của mình dành cho
Thu Tư thật sự là gánh nặng sao?
“Ông chủ, việc này chỉ có người
và phu nhân mới có thể tìm được đáp án. Tôi chỉ biết thích một người không nhất
thiết phải có được, nhưng đã có được rồi thì phải biết quý trọng. Tôi đi xuống
trước.” Chậm rãi rời khỏi phòng ngủ, để không gian lại cho Tang Mặc Ngôn đang
lâm vào trầm tư.
“Quý trọng?” Nằm bên người Thu
Tư, nhẹ nhàng ôm lấy cậu đang hôn mê vào trong lòng: “Thu Tư, rốt cuộc là anh
nên làm thế nào?” Nên làm thế nào để có thể làm cho thế giới của em chỉ có một
mình anh, làm cho em cảm nhận được anh yêu em, Thu Tư…
Không hay biết ánh nắng của ngày
mới đã rọi khắp mọi nơi, Tang Mặc Ngôn cứ như vậy nhìn Thu Tư không biết mệt
mỏi suốt một đêm, giúp Thu Tư đắp lại góc chăn bị lệch. Khi nhìn thấy mi mắt
hơi run run của cậu, trong lòng Tang Mặc Ngôn liền sáng tỏ. Thu Tư đã tỉnh lại,
chẳng qua bây giờ không muốn nhìn thấy hắn nên tiếp tục giả vờ ngủ.
“Uống chút nước đi.” Nhìn đôi môi
hơi khô nứt của Thu Tư, Tang Mặc Ngôn đứng dậy rót cho cậu một cốc nước, đưa
đến bên cạnh cậu.
Mà Thu Tư cũng không có lên tiếng
trả lời, tiếp tục nhắm chặt hai mắt. Hành động này khiến Tang Mặc Ngôn thở dài,
dịu dàng nâng Thu Tư dậy, để cậu dựa vào ngực hắn, đưa cốc nước lên môi Thu Tư.
Thu Tư đã vô cùng khát nhưng vẫn quật cường ngậm chặt miệng. Tang Mặc Ngôn di
chuyển cốc nước, đưa đến bên miệng của mình uống vào, dùng chính miệng mình làm
cốc rồi cường ngạnh xoay đầu Thu Tư về phía hắn, môi dán môi đem nước đẩy vào
trong miệng đối phương, khiến Thu Tư mới ban đầu không có phản kháng giờ đã
giãy dụa kịch liệt.
“Uhm… Không, anh… Khụ khụ…” Thu
Tư cố sức dùng hai tay chống lại Tang Mặc Ngôn. Nhưng lại tác động đến vết
thương trên cổ tay chưa khép miệng lại, tơ máu nhiễm đỏ bên ngoài băng vải. Rời
khỏi đôi môi ngọt lịm của Thu Tư, nhìn thấy Thu Tư không để ý đến vết thương
của mình cứ tiếp tục chống cự, Tang Mặc Ngôn có chút buồn bực. Thật sự ghét hắn
vậy sao? Cường ngạnh ôm lấy Thu Tư đang phản kháng vào lòng, ánh mắt Tang Mặc
Ngôn buồn bã: “Thu Tư…”. Đừng sợ anh. Đừng chán ghét anh.
“Tôi không sao. Có thể buông ra
được không? Khụ khụ…” Giọng điệu khách khí xa lạ khiến trong ánh mắt Tang Mặc
Ngôn trộn lẫn một tia chua xót, chậm rãi buông lỏng vòng tay, dùng khuôn mặt
lạnh băng che giấu tâm tình chán nản của mình.
“Bắt đầu từ ngày mai…tôi muốn đi
làm.” Vì vừa rồi giãy dụa làm Thu Tư có phần chóng mặt, nói chuyện lại vô lực,
chỉ có thể tựa vào thành giường thở gấp. Bộ dáng suy yếu tựa như lá vàng cuối
thu, gió mạnh một chút sẽ không thấy nữa.
Tang Mặc Ngôn mang hộp thuốc đến,
bôi thuốc lên trên vết thương ở cổ tay cho cậu, nghe Thu Tư nói muốn đi làm,
Tang Mặc Ngôn không hề nghĩ ngợi lạnh giọng cự tuyệt: “Không được.”
“Anh đã đáp ứng với tôi, nói tôi
có thể đi làm.” Giật lại cánh tay Tang Mặc Ngôn đang bôi thuốc giúp cậu, Thu Tư
tức giận trừng lớn hai mắt.
“Anh đã nói, nhưng phải đợi thân
thể em khỏe lên hẵng hay.” Lại cầm lấy cổ tay Thu Tư, cúi đầu, thản nhiên tiếp
tục băng bó.
“Không, ngày mai tôi sẽ đi làm.”
Không giật lại được tay của mình, Thu Tư chỉ có thể nghiêm mặt, bực mình nhìn
chằm chằm Tang Mặc Ngôn.
“Em đang trong kỳ nghỉ.” Băng bó
xong, Tang Mặc Ngôn ôm ngang lấy Thu Tư đang mệt mỏi đặt nằm xuống giường, đắp
chăn lại.
“Tôi có thể cắt bớt ngày nghỉ.”
Hiện giờ một khắc cậu cũng không muốn chờ đợi. Chỉ cần có thể rời đi nơi này,
dù là một phút cũng tốt.
“Đừng để anh phải nhắc lại lời
anh vừa nói, chờ em hết bệnh anh sẽ không phản đối em đi làm. Em ngủ một lát
đi, anh đi chuẩn bị bữa sáng cho em.” Cúi đầu hôn lên trán Thu Tư rồi đứng dậy
đi về phía cửa.
Đúng thật là hiện giờ cậu ngay cả
có thể đứng lên không ngất đi cũng là vấn đề, thật sự không có cách nào đi làm
được. Giả sử gắng gượng đi cuối cùng cũng sẽ thành người bị khiêng về: “…Được
rồi.” Nhưng, hình như Tang Mặc Ngôn vừa mới nhắc tới ‘bữa sáng’…
“Anh chờ một chút.” Vội vàng gọi
Tang Mặc Ngôn đang định mở cửa đi ra lại.
“Chuyện gì?” Thu Tư đột nhiên kêu
to làm đối phương có phần bất ngờ dừng lại động tác.
“Tôi…tôi không đói bụng.” Cậu
thật không muốn thương càng thêm thương, đau càng thêm đau đâu. Kí ức thảm
thương lúc trước vẫn còn trong tâm trí. Cậu không muốn lại trở thành chuột bạch
dưới tay Tang Mặc Ngôn.
“Nhiều ít cũng phải ăn một chút.”
Nhìn thân hình gầy gò vốn có của Thu Tư, Tang Mặc Ngôn nhíu mày không vui.
“Không cần…”
Vương Lạc ở phòng bên cạnh mở cửa
đi ra, thấy qua cánh cửa mở sẵn Thu Tư đang cùng Tang Mặc Ngôn nói chuyện, mỉm
cười chào hỏi: “Buổi sáng tốt lành, hai người đều thức dậy rồi, vừa hay để tôi
kiểm tra cho Thu Tư một chút.”
“Hai người đang nói chuyện gì
vậy?” Vương Lạc nhận thấy không khí có phần quái dị, nhưng đã đâm đầu vào thì
cũng chỉ có thể mang theo hộp thuốc, ôm lấy nó đi qua người Tang Mặc Ngôn.
“Không có gì.” Thu Tư một tay
chống giường muốn ngồi dậy nhưng khí lực trong cơ thể đã tiêu hao hết khi cậu
giãy dụa lúc nãy, cho nên cố gắng nửa ngày cũng không ngồi dậy được. Tang Mặc
Ngôn đóng chặt cửa lại, nhẹ nhàng đỡ Thu Tư ngồi dậy, hắn ngồi phía sau ôm lấy
cậu giúp Thu Tư có thể thoải mái nằm trong lòng mình.
Tang Mặc Ngôn quan tâm chăm sóc
khiến trong lòng Thu Tư có một luồng khí ấm áp chảy qua, trên gương mặt tái
nhợt cũng hiện ra một vệt đỏ ửng: “Cảm ơn.” Tang Mặc Ngôn trừ cường ngạnh ra kỳ
thật đối xử với cậu vô cùng tốt.
Nghe Thu Tư nói lời cảm ơn, khuôn
mặt lạnh như băng của Tang Mặc Ngôn cũng dần biến mất, hắn hơi mỉm cười. Vương
Lạc đứng xem ở bên cạnh quay đầu đi, nhếch khóe miệng len lén nở một nụ cười.
Song vẫn bị Tang Mặc Ngôn phát hiện, bị trừng dữ tợn.
“Khụ khụ…Thu Tư, hiện giờ đầu cậu
có phải choáng váng, cả người thấy vô lực không?” Vờ ho khan để gạt đi nỗi xấu
hổ bị bắt gặp, Vương Lạc lập tức nói sang chuyện khác.
“Ân, cảm thấy đầu rất nặng. Vương
Lạc, cổ họng anh bị làm sao vậy?” Có phải mấy ngày nay vì chăm sóc cậu nên bị
cảm hay không? Nghĩ vậy, Thu Tư có chút áy náy.
“Ha ha… Không vấn đề, không vấn
đề. Mặc Ngôn, ngày thường cho Thu Tư ăn nhiều những chất có chứa vitamin, những
thức ăn có nhiều protein và sắt. Tốt nhất mỗi bữa cơm tăng thêm một chút hành
có thể làm ấm thân thể lại giúp ức chế choáng đầu, rất thích hợp với bệnh tình
của Thu Tư. Nếu như cho thêm mật ong thì hiệu quả sẽ rất tốt. Không có việc gì
thì tôi đi làm đây, hôm nay có hội nghị quan trọng phải tham gia. Thu Tư, hẹn
gặp lại.” Vì được Thu Tư quan tâm mà anh bị Tang Mặc Ngôn trừng lạnh buốt cả
người, Vương Lạc đành phải nhanh chóng thu xếp những đồ dùng tùy thân của mình
rời đi. Ai, kẻ đang yêu thật sự là không dung cho dù chỉ là một hạt cát. Chỉ là
một câu hỏi thăm xã giao bình thường cũng rước lấy cơn ghen lớn như vậy.
“Vâng, hẹn gặp lại.” Vừa dứt lời
Vương Lạc đã chạy đi không còn bóng dáng. Nhìn anh ta có tinh thần như vậy,
chắc là không có việc gì.
Vương Lạc vừa rời đi, Tang Mặc
Ngôn liền đứng dậy, lấy cái gối mềm mềm đặt ở sau lưng Thu Tư: “Em nghỉ ngơi
đi, anh đi…”
“Tôi không đói bụng.”
Nghĩ ra được nguyên nhân Thu Tư
không muốn ăn cơm, mặt Tang Mặc Ngôn nhất thời hơi biến thành đen: “Yên tâm,
không phải anh nấu.”
Bị Tang Mặc Ngôn nói trắng ra
khiến Thu Tư càng thêm xấu hổ: “Tôi không có ý gì khác…”
“Anh biết.” Treo rèm cửa lên đón
lấy ánh sáng mặt trời rực rỡ, sau đó, hắn hơi ấn lên bảo thạch màu đỏ ở đầu
giường: “Lấy bữa sáng chứa nhiều protein lên đây.” Cho đến khi truyền đến thanh
âm ‘Vâng’ của Thiệu quản gia mới thả ngón tay ấn bảo thạch ra.
“Em nghỉ ngơi một lúc đi, chờ một
lát là Thiệu quản gia mang bữa sáng lên. Anh đến phòng làm việc xử lí một số
chuyện.”
“…Được.” Rất muốn hỏi một câu
‘Anh không ăn sáng sao?’ nhưng nhớ đến chuyện vừa xảy ra lúc trước, Thu Tư thật
sự không hỏi ra lời được.
Sau đó hai người đối diện nhau
không nói gì, đến khi tiếng gõ cửa của Thiệu quản gia vang lên mới làm giảm đi
bầu không khí cứng ngắc này.
“Anh đi đây.”
“Ừ.”
Cont.