Thời gian như sao băng vội vàng
vụt qua, trong cái nhà tù xa hoa này thân thể Thu Tư dần dần bình phục. Tuy
rằng mỗi ngày đều bực bội với Tang Mặc Ngôn nhưng ban đêm sẽ vẫn bị hắn ôm chặt
vào trong lòng ngực, vô luận cậu có giãy dụa thế nào đi chăng nữa thì kết quả
cuối cùng vẫn là ôm nhau ngủ đến hừng đông.
Mặt trời mọc rồi mặt trời lặn,
giờ lại là màn đêm buông xuống, Tang Mặc Ngôn ở phòng sách xử lí xong công việc
của mình. Khi trở về phòng ngủ của hắn vào Thu Tư, lúc này đã là 1:15’ rồi, tắm
rửa xong hắn nhẹ nhàng trở về giường, ôm lấy Thu Tư nằm trong chăn vào lòng mới
phát hiện người trong ngực không có ngủ yên, đôi mắt mở tròn nhìn chằm chằm
hắn.
“Làm sao còn chưa ngủ?” Giọng nói
Tang Mặc Ngôn vì mệt mỏi mà hơi trầm thấp, có một loại gợi cảm bất ngờ.
“Ngủ…ngay đây.” Đang xuất thần
suy nghĩ, hoàn toàn không chú ý đến Tang Mặc Ngôn đã trở về còn không kịp che
giấu đôi mắt không hề buồn ngủ của mình, thanh âm nói chuyện của Thu Tư pha lần
vài phần chột dạ.
“…” Nhận ra trong lòng cậu có
việc, Tang Mặc Ngôn không hỏi tiếp nữa nhưng mà ngồi thẳng người, cúi đầu nhìn
xuống Thu Tư đang nằm bên cạnh hắn. Loại khí thế vô hình này khiến Thu Tư có
cảm giác áp bách.
Hơi thở không giận mà uy vẫn làm
Thu Tư có hơi e ngại nhưng cậu cố dồn can đảm hỏi vấn đề khiến mình bối rối cả
đêm. “Tôi chỉ muốn hỏi anh…ngày mai thật sự tôi có thể đi làm sao?” Hơi nghi
ngờ lời hứa hẹn của Tang Mặc Ngôn trước đó, cậu cảm thấy Tang Mặc Ngôn sẽ không
dễ dàng cho cậu đi ra ngoài như vậy.
Tang Mặc Ngôn biết sự bất an và
không tín nhiệm của Thu Tư đối với hắn, nhàn nhạt cười một chút, trong nụ cười
ấy còn hòa lẫn vài phần đau khổ. “Không phải ngày mai…”
“Anh gạt tôi…” Quả nhiên…
Giọng điệu của Tang Mặc Ngôn vẫn
trước sau như một lạnh nhạt vậy, không có lên xuống cao thấp, chỉ là thản nhiên
nói. “Nghe anh nói xong đã.”
“Được, anh nói đi.”
“Hiện tại là mấy giờ rồi?” Nâng
cánh tay, nghĩ muốn ôm lấy Thu Tư vào lòng một lần nữa nhưng lại bị đối phương
né tránh.
“Không biết” Tức giận gạt cánh
tay của Tang Mặc Ngôn ra, cậu đi làm hay không thì có liên quan gì đến thời
gian.
“Hiện tại là hừng đông rồi.”
“Có ý gì?”
“Ý là, em chính thức đi làm bắt
đầu từ hôm nay.”
“A…”
“Ngủ đi, sau tám giờ em sẽ ở nơi
làm việc của em. Anh sẽ đưa em đi.”
“…Ừm!” Nghĩ lại việc làm có phần
quá mức kích động vừa rồi của mình, Thu Tư hơi xấu hổ, trên mặt bắt đầu bừng
lên một loại nhiệt độ không bình thường.
“Ngủ đi!” Ôm Thu Tư vào trong
lòng, nhẹ nhàng vỗ về, dịu dàng ôn hòa như người lớn dỗ dành trẻ con.
“…Ừ.” Quen nằm trong lồng ngực ấm
áp của Tang Mặc Ngôn, trong lòng Thu Tư có một loại cảm giác an ổn nhưng lại
thêm càng nhiều e ngại. Cậu sợ dần dần mình sẽ đắm chìm trong đó, không thể
quay về làm chính mình trước kia được nữa. Trong mấy ngày dưỡng bệnh, Tang Mặc
Ngôn cẩn thận chăm sóc, tuy rằng hầu hết thời gian đều lạnh nghiêm mặt nhưng
cũng không làm chuyện gì khiến cậu phản cảm. Trừ bỏ chuyện tiếp xúc người khác,
ý kiến hai người không thống nhất ra thì họ ở chung cũng tốt lắm. Từ nhỏ cậu luôn
hướng về cái gọi là người nhà, chính là hiện tại trên pháp luật có một người
nhà hợp pháp nhưng không phải điều cậu muốn. Rốt cuộc cậu nên đi con đường nào
đây?
Ngủ mà như không ngủ, trằn trọc
cả một đêm. Khi mặt trời đã thức dậy lên cao, Thu Tư mang bọng mắt thâm xì ngồi
trên xe Tang Mặc Ngôn. Hôm nay là ngày đầu tiên cậu đi làm trong kì nghỉ phép,
cũng là một ngày Tang Mặc Ngôn cho phép cậu chính thức ra khỏi nơi giam hãm cậu
nhiều ngày kia để đi làm khiến cậu tràn trề hy vọng vô hạn.
Nhìn Thu Tư hưng phấn ở bên cạnh,
Tang Mặc Ngôn nâng cánh tay nhẹ nhàng vuốt ve trên viền mắt thâm xì của Thu Tư
một chút, đáy mắt có một tia đau lòng hiện lên. Nghĩ muốn mở miệng nói cái gì
đó nhưng lại ngậm miệng vào, khởi động xe…
Khi chiếc xe an toàn đến trước
cửa công ty của Thu Tư, Tang Mặc Ngôn giữ chặt Thu Tư đang muốn xuống. “Em cứ
như vậy xuống xe sao?”
Mặt cương lại, Thu Tư một lần nữa
ngồi trở lại trong xe. “Vậy còn thế nào nữa?”
“Một lúc nữa anh sẽ đón em.”
“Giữa trưa chúng tôi chỉ nghỉ
ngơi một giờ thôi, anh không cần…” Tới đón tôi, nhưng lời cũng không kịp nói ra
đã bị đối phương bịt lại trong miệng khiến Thu Tư ngây ngốc thất thần tại chỗ.
Lúc phản ứng lại Tang Mặc Ngôn đã rời khỏi đôi môi cậu.
“Anh, anh làm gì vậy? Đây là nơi
công công, lại là cửa công ty tôi, anh…” Che đôi môi bị hôn có phần sưng đỏ,
Thu Tư nhanh chóng xuống xe, nhìn ngó bốn phía xung quanh. May mà tất cả mọi
người đều vội vàng cả, không có ném ánh mắt dừ thừa về phía bọn họ.
Đối mặt với sự kích động của Thu
Tư, Tang Mặc Ngôn chỉ bình tĩnh nâng cổ tay lên, nhìn đồng hồ đeo trên đó. “Em
bị muộn giờ làm rồi.”
“Anh… Hừ!” Thu Tư dùng sức đóng
sầm cửa xe cùng đồng thời nhìn thoáng qua đồng hồ trên cổ tay. Chính xác là bị
muộn rồi. Khi bước nhanh về phía công ty cậu, khóe miệng của Tang Mặc Ngôn đang
ngồi trong xe hơi hơi nhếch lên. Quay xe sang hướng khác, tiến về phía bãi đỗ
xe ở bên ngoài có thể nhìn được toàn bộ cửa công ti Thu Tư, chờ đợi cậu…
Nhận thẻ xong, đi vào công ty một
thời gian đã không trở lại, Thu Tư có chút cảm giác vật đổi sao dời (việc qua, cảnh đổi). Cậu thở dài, quay
về vị trí của mình, vừa mới ngồi xuống, đồng nghiệp ở phía sau vỗ vỗ cậu một
chút. “Uy, a Thu, ngày nghỉ thế nào? Oa, mắt cậu với miệng làm sao vậy?”
“Cũng được, ha ha.” Cười gượng
vài tiếng, len lén che môi đi. “Không có việc gì, không có việc gì.”
“Không có việc gì là tốt rồi.
Đúng rồi, cậu cũng thực không có suy nghĩ. Hôm đó cùng cậu uống rượu xong, cậu
cũng không liên lạc với chúng tôi. Chúng tôi muốn hẹn cậu đi chơi cũng không
tìm thấy cậu. Có phải ông chủ lần trước lại quấn quýt lấy cậu không?”
Biết đồng nghiệp quan tâm cậu
nhưng Thu Tư không muốn đề cập lại chuyện tối hôm đó, vội vàng thay đổi đề tài.
“Miễn bàn những chuyện này đi, hôm nay mọi người làm sao lại im lặng như vậy?”
“Bởi vì… Hư, ông chủ sắp đến đây.
Một lát nữa mình mới biết chuyện gì xảy ra.”
Lời của đồng nghiệp vừa dứt, tổng
giám đốc cùng ban quản lí và mấy người nữa chưa từng nhìn thấy đã tiến vào.
“Các vị đồng nghiệp, xin dừng công việc trong tay, chủ tịch có chuyện cần tuyên
bố.”
Chủ tịch là một người đã qua tuổi
thiên mệnh chi niên (50 tuổi), trong
thanh âm khí thế tràn đầy. Bỏ đi hai bên tóc mai đã có phần hoa râm, một chút
cũng không nhìn ra là một người đã quá năm mươi. “Tôi dự định ra nước ngoài
phát triển sự nghiệp, cho nên buổi sáng hôm nay đã bán công ty này cho tập đoàn
Vũ Tang…”
Chuyện còn chưa nói xong, công
nhân viên bốn phía đã trắng bệch mặt. “Cái gì…”
“Vậy chúng ta chẳng phải là thất
nghiệp sao…”
“Giờ thì thảm rồi.”
“Im lặng, mọi người im lặng một
chút. Tôi còn chưa nói hết. Công việc của mọi người sẽ không có gì thay đổi,
ông chủ của tập đoàn Vũ Tang đã xếp công ty này thành công ty chi nhánh của họ
cho nên mọi người có thể tiếp tục công tác ở nơi này.”
“Oa, quá tuyệt vời. Tập đoàn Vũ
Tang, tôi ngay cả nằm mơ cũng chưa nghĩ tới mình sẽ trở thành một nhân viên của
nơi đó.” Tập đoàn Vũ Tang luôn chỉ tuyển chọn tinh anh trong tinh anh, cũng là
công ty lớn nổi tiếng thế giới, có ai lại không nghĩ đến chứ? Cho nên niềm vui
mừng kinh ngạc ngoài ý muốn này làm cho mọi người nhảy nhót không thôi.
“…” Thu Tư khẽ nhíu mày, không
nói gì tiếp. Cậu cảm thấy sự tình sẽ không đơn giản như thế. Tập đoàn Vũ Tang
là xí nghiệp lớn nổi danh trong ngoài nước, làm sao lại đem loại xí nghiệp cỡ
trung thế này biến thành chi nhánh của họ? ‘Vũ Tang’… Tang, có thể là công ty
của Tang Mặc Ngôn hay không?
“Ngài chính là Triệu Thu Tư,
Triệu tiên sinh phải không.” Tuyên bố việc của mình xong, chủ tịch đi đến trước
mặt Thu Tư, nói chuyện cung kính khiến Thu Tư có cảm giác mình chính là ông chủ
vậy. Hơn nữa chủ tịch rất ít khi đến công ty, làm sao có thể liếc mắt qua một
cái liền nhận ra viên chức nhỏ nhoi như cậu? Điểm đáng ngờ này khiến mày Thu Tư
cau lại càng chặt.
“Đúng vậy, chủ tịch.” Vươn tay,
muốn bắt tay với ông ấy. Vốn là cử chỉ lễ phép nhưng lại làm cho thái dương của
đối phương chảy mồ hôi lạnh. Cánh tay giữa không trung giằng co vài giây, chủ
tịch mới nâng tay lên. Hai tay chạm vào nhau làm Thu Tư phát hiện ra lòng bàn
tay ngài chủ tịch đều là mồ hôi, mà sắc mặt của ngài chủ tịch này cũng hơi
trắng bệch.
“Chủ tịch, thân thể ngài có phải
không khỏe hay không?”
“Không, không có. Tôi là nghĩ
muốn nói với ngài một tiếng…”
“Chủ tịch, tôi là cấp dưới, ngài
là ông chủ, không cần phải thêm kính ngữ ‘ngài’ này khiến tôi tự lấy làm xấu
hổ.” Hơn nữa đối phương còn là một ông bác lớn hơn cậu rất nhiều, cứ ‘ngài,
ngài’ thế này làm Thu Tư nghe chẳng thấy tự nhiên chút nào.
Chủ tịch lấy một khăn tay màu
trắng trong túi ra, không ngừng lau đi mồ hôi ròng ròng trên trán. “Ha ha, ngài
xứng đáng nhận mà, xứng đáng. À, Triệu tiên sinh, bộ nhân sự phái ngài đến tổng
công ty làm việc…”
“Thực xin lỗi, chủ tịch. Cắt
ngang ngài nói chuyện tôi thật không phải. Nhưng tôi có thể hỏi ngài một vấn đề
hay không?” Có lẽ ở cùng Tang Mặc Ngôn khá lâu khiến lòng can đảm của Thu Tư
vốn nhỏ đã lớn hơn rất nhiều.
“Không sao, ngài cứ nói.” Nụ cười
nhún nhường lấy lòng trên gương mặt ông chủ, Thu Tư càng nhìn càng thấy không
thoải mái.
“Ông chủ của tập đoàn Vũ Tang có
phải là Tang Mặc Ngôn hay không.”
“…Đúng.”
Nghe được đáp án trong dự kiến
nhưng vẫn làm trong não Thu Tư thấy trống rỗng. “Tôi hiểu rồi.”
“Vậy…”
“Thực xin lỗi chủ tịch. Tôi phải
đi ra ngoài một chút.” Cậu không muốn nghe những lời nói khách sáo dối trá này
nữa, cũng muốn sớm hỏi rõ đầu đuôi mọi chuyện. Đi qua ngài chủ tịch, Thu Tư
bước nhanh ra ngoài.
“A… Được.” Nhìn Triệu Thu Tư nổi
giận đùng đùng chạy ra ngoài, mồ hôi lạnh của ông chủ tịch càng chảy xuống
nhanh hơn. Đồng thời ông cũng cảm thấy sự nghiệp của mình sau này sẽ không
thuận buồm xuôi gió…
Cont.