Khi những tia nắng đầu tiên của
một ngày mới chiếu rọi khắp nơi, Thu Tư đã bị Tang Mặc Ngôn nhẹ giọng đánh
thức, bị trang điểm từ đầu đến cuối trong tình trạng hai mắt buồn ngủ mơ màng,
hoàn toàn không có cảm giác gì hết. Cậu chỉ biết hiện giờ mình rất muốn ngủ.
Khi thực sự tỉnh táo, đầu tóc đã được cắt sửa gọn gàng, mặc một áo đuôi én màu
trắng chỉnh tề nhưng có hơi thiên về trung tính, ánh mắt mờ mịt bị ôm trong
lồng ngực Tang Mặc Ngôn đang hạnh phúc tươi cười. Mà trên người đối phương cũng
mặc một áo đuôi én màu trắng như thế, nhưng bộ này so với bộ mình mặc trên
người có vẻ nam tính hơn. Đây là có chuyện gì vậy?
“Thật vừa người.”
“A?”
“Vương Lạc nói hiện giờ thân thể
không có vấn đề gì. Nếu em mệt hoặc không thoải mái thì phải nói cho anh biết.”
“Được. Nhưng hôm nay là ngày gì?”
Thân thể đúng là so với đêm qua tốt hơn rất nhiều, nhưng hôm nay rốt cuộc là
ngày gì vậy? Hẳn là không phải ngày lễ gì đi, vì sao phải ăn mặc long
trọng như thế.
“Hôm nay là một ngày rất hạnh
phúc.” Nói xong Tang Mặc Ngôn càng ôm Thu Tư chặt hơn, cúi đầu thân tình khẽ
hôn một cái.
“A?” Thu Tư mặt nhăn mày nhíu
nghi hoặc. Cậu vẫn không hiểu, Tang Mặc Ngôn hôm nay dường như thay đổi thành
người khác, thay đổi đến không hiểu ra sao nữa.
“Chúng ta đi xuống thôi. Hiện tại
có rất nhiều khách khứa ở dưới đang chờ chúng ta.” Khoác tay lên bờ vai gầy của
Thu Tư, thân mật ôm lấy cậu đi xuống dưới lầu.
“A, được.” Vẫn có phần không quen
với sự ôn nhu của Tang Mặc Ngôn, cùng với động tác quá mức thân mật này, Thu Tư
bất giác muốn tránh xa cánh tay đối phương. Nhưng cậu lại không hề có khí lực
để có thể thực hiện mong muốn này.
“Làm sao vậy?” Nghĩ rằng Thu Tư
không thoải mái, Tang Mặc Ngôn dừng bước, ánh mắt thân thiết nhìn làm Thu Tư
lại càng không được tự nhiên.
“Không có việc gì.”
“Vậy đi xuống đi.”
“Ừ.”
Khi đến đầu cầu thang, Thu Tư
chợt nghe thấy tiếng nhạc thanh nhã thoải mái vờn quanh toàn bộ căn phòng. Tang
Mặc Ngôn buông cánh tay đặt trên vai Thu Tư xuống, ôn nhu nắm lấy bàn tay hơi
lạnh của cậu, cùng cậu từ từ đi xuống phía dưới.
“Oa, Tang đại ca, đây là Tang đại
tẩu nha! Em là em trai của Vương Lạc, tên là Vương Kiệt. Rất vui được quen biết
anh.” Nhìn thấy hai người vừa mới xuống cầu thang, Vương Kiệt liền bổ nhào ra,
cướp lời chào hỏi của anh trai Vương Lạc với người nghe nói đã lâu nhưng chưa gặp
mặt này.
“Chào em, anh là Triệu Thu Tư.
Anh cũng rất vui có thể quen biết với em. Em gọi anh Thu Tư là được.” Miễn
cưỡng tác động khóe miệng có chút cứng ngắc, cậu cũng không phải là không thích
cậu bé cởi mở khoảng mười bảy, mười tám tuổi trước mắt này mà là không chấp
nhận được cách xưng hô đối phương gọi mình.
“Được, Thu Tư.” Vương Kiệt từ lần
đầu tiên nhìn thấy đã muốn kết bạn với Thu Tư. Nó cảm thấy được trên người Thu
Tư có một hơi thở đặc biệt làm người khác thấy thoải mái, cùng với những người
nó đã từng tiếp xúc, hoàn toàn bất đồng.
“Chúc mừng hai người.” Minh Nhược
Phong vẫn một tay ở túi quần, một tay cầm li rượu, vô cùng anh tuấn nhìn chằm
chằm vào Thu Tư và Tang Mặc Ngôn.
“A?” ‘Chúc mừng’ là ý gì vậy?
“Cám ơn.” Tang Mặc Ngôn ôn hòa nở
nụ cười hạnh phúc, bàn tay nắm tay Thu Tư siết thật chặt.
“Oa, băng sơn cũng đến thời điểm
có ánh mặt trời.” Vương Lạc đang ở một bên tán gẫu với bạn bè đi đến, giễu cợt
Tang Mặc Ngôn vốn rất ít khi tươi cười.
“Tôi có thể hỏi một chuyện được
không?” Biểu tình và lời nói của mọi người đều có chút là lạ. Rốt cuộc là có
chuyện gì xảy ra vậy? Có phải là có chuyện gì về cậu mà cậu lại là người duy
nhất cái gì cũng không biết hay không?
“Sao vậy?” Ánh mắt ôn nhu của
Tang Mặc Ngôn chăm chú nhìn Thu Tư.
“Hôm nay là sinh nhật anh sao?”
“Thu Tư, hôm nay là anh cùng…”
Vương Kiệt vừa định chen vào nói đã bị Tang Mặc Ngôn cắt ngang.
“Hôm nay là hôn lễ của em và
anh.” Ánh mắt Tang Mặc Ngôn ôn nhu, trả lời đầy nghiêm túc.
“Hôn…hôn lễ? Hôn lễ gì?” Hôn lễ
của ai?
“Hôn lễ của hai chúng ta.”
“Không thể nào!” Không thể, không
thể, chẳng lẽ văn kiện ngày đó cậu ký tên là…
“Em và anh đã là vợ chồng hợp
pháp, hôm nay chẳng qua là hình thức mà thôi.”
“Không…không đâu.” Tại sao có thể
như thế, sẽ không phải đâu. Sắc mặt Thu Tư trắng bệch, cả người lạnh băng. Dùng
hết sức lực có thể vùng khỏi tay Tang Mặc Ngôn, cất bước lao ra ngoài cửa.
“Em đi đâu?” Thu Tư mới chạy đến
cửa đã bị Tang Mặc Ngôn bắt được, dùng sức kéo vào lòng mình.
“Tôi phải đi khỏi đây!” Thân thể
yếu ớt vì giận dữ mà hơi run rẩy, ngay cả đứng cũng không vững đành dựa vào
người Tang Mặc Ngôn.
“Em là vợ của anh. Em không có tư
cách rời khỏi nơi này.” Nhíu mày không vui, Tang Mặc Ngôn gắt gao siết chặt Thu
Tư trong ngực mình.
“Không, không phải. Tôi không
phải là vợ của anh. Tôi là đàn ông. Tại sao phải gả cho anh?”
“Bởi vì em là của anh.” Ánh mắt
Tang Mặc Ngôn đang nhu hòa trong nháy mắt lại khôi phục vẻ băng lãnh ngày xưa.
“Tang Mặc Ngôn, anh là đồ điên.”
Dùng chút khí lực cuối cùng lớn tiếng hét lên, thanh âm át cả tiếng nhạc hoa lệ
và tiếng mọi người nói chuyện với nhau. Tất cả khách khứa đều lẳng lặng nhìn về
phía bên này.
“Vì em mà điên.” Một trận trời
xoay đất chuyển, Tang Mặc Ngôn ôm ngang người Thu Tư đi lên trên bục cao được
dựng hoa lệ nhất phòng khách, ôm chặt Thu Tư đang không ngừng giãy dụa vào
trong lòng.
“Cậu ấy chính là người ta quyết
định yêu thương suốt đời này.” Nói xong lạnh lùng nhìn quét một lần khách khứa
đứng ở dưới, không phải là thông báo, mà chính là lời cảnh cáo.
Cont.