Khi tỉnh lại, Thu Tư cảm giác
được thân thể mình đang nằm trong một vòng ôm ấm áp. Sự ấm áp như thế này là
thứ cậu luôn luôn khao khát, liền vô thức dịch lại gần chỗ ấm áp kia. Nhưng
loại cảm giác bất thường này, da thịt chạm da thịt… Cậu vội mở to mắt, đập vào
mắt cậu là một khuôn ngực màu đồng.
“Cảm thấy thế nào? Còn đau
không?” Tang Mặc Ngôn nhẹ giọng hỏi, hắn biết chuyện lúc trước đã dọa hoảng Thu
Tư rồi, nhưng hắn không thể khống chế được hành vi của mình. Hắn sợ Thu Tư sẽ
rời bỏ hắn, nhưng không nghĩ rằng sự cưỡng ép của mình lại làm Thu Tư phải tự
sát. Nhưng không làm như vậy, Thu Tư sẽ càng cách hắn xa hơn.
“Không có chuyện gì.” Vừa
muốn đẩy đôi bàn tay trên lưng ra thì cảm thấy lưng căng lại, thân thể bị một
sức lực lớn kéo về phía trước, càng gần sát cơ thể cường tráng kia.
“Thu Tư, tôi thích em.” Chất
giọng đặc biệt của Tang Mặc Ngôn thực phù hợp với lời bày tỏ chân thành, nhưng
không hề chạm được đến tim Thu Tư.
“Nhưng kiểu thích của anh, đối
với tôi mà nói là quá mức nặng nề.” Mặt vùi sâu trong ngực đối phương, ấm áp
này, chỉ có thể làm ấm thân thể cậu, lại không thể làm ấm được trái tim cậu.
“Em sẽ thích thôi.” Tang Mặc Ngôn
cúi đầu hôn lên đôi môi trắng bệch của Thu Tư, lưỡi trượt vào trong khoang
miệng cậu, tỉ mỉ hôn liếm lên từng góc khiến Thu Tư không thể thở nổi, cho đến
khi cảm thấy Thu Tư hô hấp càng lúc càng bất thường, hắn mới lưu luyến rời đôi
môi của câu, hài lòng nhìn Thu Tư thiếu dưỡng khí thở hổn hển.
“Không ai dạy em khi hôn môi tốt
nhất phải nhắm mắt lại sao? Còn nữa, phải nhớ hô hấp.” Mang theo ngữ khí cưng
chiều, bất giác ôm Thu Tư vào trong lồng ngực. Nhiều năm như vậy rồi, lần đầu
tiên cảm thấy hạnh phúc lại ở gần mình như thế.
“Hừ!” Cậu rất ghét cảm giác bị
người khác nắm chắc trong tay. Nó sẽ khến Thu Tư cảm thấy mình dần mê muội
trong đó, làm cho khoảng cách giữa cậu hiện tại với cậu trước đây ngày càng xa.
Tiếng gõ cửa đều đặn vang lên lần
thứ hai, phá vỡ cục diện với Thu Tư mà nói thì có chút xấu hổ này.
Tang Mặc Ngôn kéo chăn cao lên,
bao bọc toàn thân Thu Tư, kể cả đầu cậu, lúc này mới yên tâm cho Thiệu quản gia
tiến vào.
“Chuyện gì?” Thanh âm lại khôi
phục lạnh băng như trước.
“Bác sĩ Vương vội đến tái khám
cho Triệu tiên sinh, phải chăng nên ăn bữa sáng trước rồi gọi bác sĩ Vương
lại?”
“Ngươi bưng bữa sáng đến trước,
để Vương Lạc ở thư phòng tự mình giết thời gian.”
“Vâng.” Nói xong vô thức nhìn
thoáng đến hướng Thu Tư rồi mới lui ra ngoài, hành động này khiến Tang Mặc Ngôn
trầm tư.
“Tôi…tôi hôm nay cũng không được
ra ngoài?” Thu Tư dùng cánh tay không bị thương kéo chăn trên đầu xuống, khiếp
đảm nhìn Tang Mặc Ngôn. Dù sao đối phương đã đồng ý cho mình đi làm, nhất định
cũng có thể để cậu ra ngoài cho nên cậu mới ôm ý nghĩ này sợ hãi mở miệng.
Cậu đã đồng ý với A Mạch, lúc
nghỉ sẽ đến với nó. Nếu lỡ hẹn, A Mạch sẽ bị tổn thương. Cậu hiểu rõ loại tâm
tư chờ đợi này cho nên vô luận thế nào cũng muốn ra ngoài.
Nhìn vẻ mặt khẩn trương của Thu
Tư, còn có đôi mắt sợ hãi đối diện với hắn, tất cả ánh vào trong mắt khiến cho
tim hắn như bị kẻ khác cầm dao rạch một vết. Hắn không muốn Thu Tư e ngại hắn,
hắn chấp nhận nghe theo lời Vương Lạc, không thể ép Thu Tư quá cấp bách.
“Để xem bác sĩ nói như thế nào,
nếu không có vấn đề gì thì em có thể ra ngoài một lúc. Nhưng nhất định phải để
cho người khác đi theo, như vậy có thể chứ?” Nếu đã ký giấy đăng ký kết hôn,
vậy Thu Tư là của mình rồi, để cho cậu ấy thoải mái ra ngoài có thể sẽ làm dịu
đi mối quan hệ cứng nhắc của bọn họ.
“Thật sự? Cảm ơn.” Thu Tư chưa
từng mãnh liệt đối với tự do như thế này, vui vẻ giống như đứa trẻ con dành
được kẹo mà mình muốn. Bộ dáng này làm cho Tang Mặc Ngôn ở một bên bất giác mỉm
cười.
“Thật sự, Thu Tư, tôi sẽ không
lừa em. Em nằm một lát, tôi ra ngoài xử lý một chuyện trước.” Cúi đầu hôn lên
đôi môi có chút sưng đỏ vì nụ hôn ban nãy của Thu Tư, rồi mới đứng dậy, rời đi
với nụ cười hài lòng.
Nhẹ nhàng khép cửa phòng lại,
đang muốn đi đến phòng sách thì trên đường lại chạm mặt Thiệu quản gia đang đưa
bữa sáng đến.
“Lần sau đứng để ta phát hiện
những hành động không cần thiết của ngươi với Thu Tư.” Lời nói lạnh lùng làm
thân thể Thiệu quản gia cứng đờ.
“Rất xin lỗi, ông chủ, sẽ không
có lần sau.” Thiệu quản gia bưng khay thức ăn, hơi hơi cúi đầu. Ở góc độ này
khiến cho bất luận kẻ nào cũng không thấy rõ được vẻ mặt của anh.
“Hừ!”
Khi Tang Mặc Ngôn đi về phía sau
rất xa, Thiệu quản gia mới thẳng thắt lưng, dường như có chút đăm chiêu, nhìn
chằm chằm vào cánh cửa phòng của Thu Tư hồi lâu…
“Chào cậu, tôi là bạn của tên tư tưởng biến
thái này, cũng là bác sĩ riêng của gia đình này, tôi tên là Vương Lạc. Nếu cậu
chán ghét tên bá đạo không thú vị này, lúc nào cũng hoan nghênh cậu tới…” Nói
còn chưa xong, Vương Lạc đã bị Tang Mặc Ngôn xách cổ lên, vẻ mặt uy hiếp nói:
“Ngươi có phải là nghĩ mình sống quá tự tại, muốn ta giúp ngươi tìm thêm chút
kích thích không?”
“Ha ha, Tang Mặc Ngôn, tôi hay
nói giỡn, cậu không nên tưởng thật nga.” Vương Lạc biết cho dù là bạn bè lớn
lên từ nhỏ với Tang Mặc Ngôn, nhưng nếu thật sự uy hiếp đến tình cảm của hắn
với Thu Tư, hắn nhất định sẽ không đếm xỉa gì đến tình bạn mà đem anh đi chỉnh
đốn thật thảm.
“Tôi là Triệu Thu Tư, rất vui
được quen biết với anh.” Thu Tư mỉm cười nhìn vị bác sĩ trẻ tuổi đẹp trai đang
bị xách lên này, thấy anh ta trừ việc la hét như trẻ con thì lời nói cũng rất
chân thật, Tang Mặc Ngôn quả thực có chút biến thái.
“Tôi cũng rất vui…”
Không thích hai người trò chuyện
nhiệt tình như thế, Tang Mặc Ngôn nhíu mày: “Nghiêm túc kiểm tra.” Ánh mắt lạnh
lùng khiến cho Vương Lạc cảm giác như mình đang ở hầm băng, ai, số phận thật
tàn nhẫn nha, làm sao lại để Thu Tư tốt như vậy xuất hiện trước mắt người kia
chứ.
“Rồi rồi, tôi đã biết, tay Thu Tư
không có vấn đề gì, cậu ấy lần đầu tiên cắt cổ tay không có kinh nghiệm cho nên
cắt trật. Chỉ cần bổ sung thêm những thứ tăng cường máu là được, uy! Quân tử
động khẩu không động thủ.” Nhìn thấy ánh mắt của Tang Mặc Ngôn, Vương Lạc liền
biết động tác kế tiếp của hắn là gì, một quyền siết chặt mạnh mẽ vung tới.
Tang Mặc Ngôn vừa xoa xoa bàn
tay, vừa lạnh lùng nói: “Nếu ngươi kiểm tra xong rồi thì mau trở về đi, ta tin
chắc gần đây ngươi có nhiều việc bề bộn lắm.”
“Đã biết. Đã biết. Đi bây giờ
đây.” Lúc này Vương Lạc biết, thà rằng đắc tội với tiểu nhân, cũng chớ có đắc
tội với Tang Mặc Ngôn. Vương Lạc nhanh chóng thu dọn những đồ dùng mang theo
bên người, dự định tháo chạy thật nhanh khỏi chỗ ở của đại ma vương này.
…Khấu khấu…
“Tiến vào.”
“Minh tiên sinh đã đến.” Thiệu
quản gia vẫn đứng ở cửa thủ lễ như vậy.
“Đưa hắn trực tiếp đến đây.” Tang
Mặc Ngôn ôm Thu Tư có chút giãy dụa vào trong lồng ngực, hành vi thập phần
chiếm giữ, siết chặt lấy thắt lưng Thu Tư, ngồi ổn định trên chiếc ghế tựa bên
cạnh.
“Vâng.”
“A? Hắn không phải mới về nước
sao? Nghe nói ông cụ nhà hắn thả cho hắn nghỉ nửa tháng, làm sao hắn lại chạy
đến chỗ này của cậu?” Vương Lạc dừng động tác. Trong ấn tượng của anh, cái tên
Minh Nhược Phong kia chỉ biết lợi dụng ngày nghỉ để ngủ cho đến khi hết ngày.
Trừ khi có tình huống đặc biệt, bất luận kẻ nào cũng không gặp được hắn trong
thời gian hắn nghỉ. Hiện giờ lại chạy đến đây, thực kỳ lạ.
Vén mấy sợi tóc mềm mại của Thu
Tư, Tang Mặc Ngôn hờ hững trả lời: “Là tôi tìm hắn tới.”
“A?” Vương Lạc bị làm cho có phần
hồ đồ, đang muốn hỏi thêm vài chuyện thì cửa phòng bị đẩy ra, một người đàn ông
cao lớn anh tuấn có hơi thở lạnh băng cực kỳ tương tự Tang Mặc Ngôn bước vào.
“Thu Tư, buổi chiều tôi có một
hội nghị quan trọng, Nhược Phong sẽ thay tôi đi cùng em đến nơi em muốn đi.” So
với Thiệu Vân và Vương Lạc, hắn đối với Minh Nhược Phong yên tâm hơn. Chiều có
hội nghị hắn phải tham dự, bằng không cũng không để kẻ khác đưa Thu Tư ra
ngoài.
“Được.” Chỉ cần có thể để hắn đi
ra ngoài, ai đi cùng thì cũng như nhau. Hơn nữa, đổi thang mà không đổi thuốc,
nói là đi cùng, chẳng qua cũng chỉ là giám thị mà thôi.
“Vì cái gì mà nhất định phải tìm
Nhược Phong? Tôi cũng có thể được nha, hơn nữa hắn là một kẻ cuồng làm việc,
không làm thì chỉ biết ngủ, cậu không sợ hắn xách Thu Tư vứt ở đâu à?” Không
công bằng, không công bằng, anh như vậy thật sự làm cho người khác nghĩ sẽ có
chuyện nguy hiểm xảy ra.
“Thu Tư, sớm trở về.” Nói xong,
hôn lên môi Thu Tư một nụ hôn thật sâu, hoàn toàn coi thường Vương Lạc đứng một
bên.
“Ân.” Đối với việc Tang Mặc Ngôn
hôn mình ở trước mặt mọi người, Thu Tư có chút tức giận. Nhưng càng ngày càng
thấy ghét chính mình, làm sao mà bị đối phương hôn môi xong, cảm giác tim có
phần đập nhanh hơn.
“Nhược Phong, cậu ấy chính là
Triệu Thu Tư.” Tang Mặc Ngôn dẫn Thu Tư đến trước người kia, ngoài mặt là giới
thiệu, ngầm là cảnh cáo Minh Nhược Phong, Triệu Thu Tư trước mắt chính là người
Tang Mặc Ngôn chờ đợi nhiều năm.
“Chào anh.” Đối với người tương
đối giống Tang Mặc Ngôn thế này, Thu Tư có chút e ngại. Nhưng hai bên còn phải
tiếp xúc với nhau cả một ngày, cho nên Thu Tư chủ động giơ tay, định bắt tay
với Minh Nhược Phong để bày tỏ hữu nghị. Nhưng Tang Mặc Ngôn ở phía sau dùng
sức túm lấy tay cậu, thập phần bá đạo nhìn chằm chằm Thu Tư. “Em là của một
mình tôi, người khác không được phép chạm vào.” Nói ra những lời chỉ con nít
mới có thể nói này, cũng chính là nhắc nhở thân phận của Thu Tư.
“Chúng ta đi thôi.” Minh Nhược
Phong từ nãy đến giờ vẫn không mở miệng nói, trên mặt không có biểu cảm gì,
thanh âm cũng lạnh băng. Tuy rằng càng làm cho Thu Tư sợ hãi, nhưng cũng thành
công phá vỡ cục diện bế tắc này.
“Được.” Đi theo bước chân của
Minh Nhược Phong, ngồi trên xe đối phương, Thu Tư rời khỏi ‘nhà tù’ luôn giam
giữ mình. Xe càng đi xa, dần dần bỏ lại con đường nhỏ tĩnh lặng, đi vào trong chốn
hoa lệ, sầm uất của thành thị.
“Muốn đi đâu?” Minh Nhược Phong
nhìn Thu Tư ở phía sau qua kính chiếu hậu, ánh mắt giống với Tang Mặc Ngôn,
thậm chí còn có phần lạnh băng vô tình hơn nữa.
“Cảm ơn anh đã giúp tôi ra ngoài,
tôi muốn đi cô nhi viện Dũ Tâm.” Thu Tư tâm trạng bất an nói lời cảm ơn, miễn
cưỡng trấn tĩnh bản thân. Không phải sợ, mày là đàn ông, không cần vì sợ hãi
ánh mắt người khác mà thành ra hoảng loạn như vậy.
“Ân.”
“Thật có lỗi, có thể dừng xe ở
phía trước được chứ?” Thu Tư nâng tầm mắt, đúng lúc nhìn thấy nhà sách ở
góc rẽ phía trước mặt, mới nhớ là lúc trước có đồng ý với A Mạch mua cho nó một
bộ sách giáo khoa trung học mới. Đứa trẻ kia trời sinh thông minh, nếu không
phải vì tính tình quá bướng bỉnh, nhất định sẽ có rất nhiều người nguyện ý cho
nó một gia đình ấm áp.
“Ân.” Minh Nhược Phong dừng xe ở
chỗ đỗ trước nhà sách, đứng tựa vào cửa xe chờ Thu Tư bước vào trong đó.
Không quá lâu sau thì Thu Tư bước
ra, Minh Nhược Phong liếc mắt quan sát hai tay trống trơn của cậu.
“Không mua?” Ngữ khí câu hỏi vẫn
lạnh băng, không chút cảm tình.
“Ha ha, cái này, tôi quên không
mang tiền.” Thu Tư có chút ngại ngùng gãi đầu, rồi vào ngồi lại trong xe. Cậu
chỉ biết vui vẻ, lại quên không lấy lại ví tiền của mình từ chỗ Tang Mặc Ngôn.
“Xuống xe.”
“A?”
Nhìn Minh Nhược Phong đứng ở
ngoài xe, ánh mắt nhìn chằm chằm mình, Thu Tư nhanh chóng ra khỏi xe. Minh
Nhược Phong khóa xe xong, cũng không quay đầu lại, liền đi vào nhà sách, Thu Tư
đành phải đi theo sau, im lặng không nói lời nào.
“Hoan nghênh quý khách, xin hỏi
ngài cần sách gì?” Nữ phục vụ sinh ôm sách, ngồi xổm bên cạnh giá sách chứa các
loại sách giáo khoa, đang sắp xếp lại, nói mà đầu cũng không ngẩng lên.
“Cậu muốn mua sách gì?” Tay trái để vào trong túi tiền, tay phải đặt trên đường chỉ
quần, hơn nữa toàn thân chỉnh tề âu phục, càng tôn thêm sự anh tuấn của Minh
Nhược Phong. Thế nhưng chỉ có biểu tình trên mặt lại thiếu nhiều khí người.
“A! Tôi muốn mua một bộ sách giáo
khoa.” Tỉnh táo lại sau khi đánh giá Minh Nhược Phong, Thu Tư nhanh chóng trả
lời.
“Vừa rồi vị tiên sinh này muốn
mua chính là bộ sách đó.” Nữ phục vụ sinh thu xếp mấy thứ đồ vật ở một bên
ngẩng đầu lên, phát hiện Thu Tư vừa mới vào tìm sách, nở một nụ cười ôn hòa.
Đúng lúc đem sách đến lại nhìn thấy Minh Nhược Phong cao lớn anh tuấn bên cạnh,
mặt bất giác đỏ lên. Cảm thấy được sự xấu hổ của mình, cô vì che giấu gương mặt
đỏ lựng của mình liền ôm lấy sách vở bên cạnh đó trèo lên thang, định đặt những
sách còn lại trong tay lên tầng cao nhất của giá sách. Nhưng bước chân lộn xộn,
người rơi từ thang xuống, Thu Tư theo phản xạ giơ tay đỡ lấy đối phương.
“Cô không sao chứ?” Lông mày nhíu
lại một chút. Thu Tư ôn hòa hỏi nữ phục vụ sinh đang ở trong lòng mình.
“Cám ơn…cám ơn anh.” Cô gái còn
chưa lấy lại tinh thần sau việc hoảng sợ vừa rồi, sắc mặt có chút tái nhợt.
“Không có gì.” Thu Tư nhẹ nhàng
buông nữ phục vụ sinh xuống, giúp cô đứng vững. Sau đó giấu bàn tay bị thương
ra phía sau.
Mà Minh Nhược Phong từ đầu đến
cuối đều đứng ở một bên, coi như không liên quan dến mình, nhìn Thu Tư lén lút
giấu bàn tay của mình, ánh mắt nheo lại một chút. Rút ví tiền, ngay cả niêm giá
cũng không nhìn, rút ra hai tờ tiền mặt giá trị lớn nhất đặt trên bàn thu ngân.
Nữ phục vụ sinh vội lấy lại tinh thần, chầm chậm bước đến bàn thu tiền, lấy
niêm giá sách nhập vào máy tính, rồi lấy tiền thừa còn lại và sách đưa cho Minh
Nhược Phong. Nhưng đối phương một chút cũng không để tâm, cầm lấy sách, đi ra
ngoài không quay đầu lại. “Tiên sinh, tiền thừa của ngài…” Phục vụ sinh vừa
muốn đuổi theo, Thu Tư liền đi đến, vỗ vỗ bả vai của cô.
“Không sao đâu, tiền thừa cô giữ
lấy đi, đi đến bác sĩ xem cổ chân có bị thương không. Lần sau phải cẩn thận hơn
nhé.” Thu Tư cười cười, đẩy cửa đi về phía Minh Nhược Phong đã ngồi trong xe.
“Khi về tôi sẽ lấy tiền trả lại
cho anh, cảm ơn.” Ngồi lại trong xe, Thu Tư nói có chút ngượng ngùng.
Minh Nhược Phong không trả lời,
chỉ mang theo biểu tình lạnh băng tiếp tục chuyên tâm lái xe.
Nhìn con đường trước mắt có phần
xa lạ, Thu Tư lên tiếng nhắc nhở: “Minh tiên sinh, anh có nhớ nhầm đường hay
không? Đây không phải là đường đến cô nhi viện Dũ Tâm.” Nhớ là Vương Lạc có nói
Minh tiên sinh mới từ nước ngoài trở về, có phải không nhớ rõ địa chỉ không
nhỉ?
“Cổ tay cậu cần băng bó.” Minh
Nhược Phong từ kính chiều hậu liếc sắc mặt Thu Tư vẫn có phần tái nhợt, thanh
âm rét lạnh lại có nét quan tâm hiếm thấy.
“Cám ơn anh.” Vừa rồi không cẩn
thận liên lụy đến miệng vết thương, trên băng vải cũng có rướm máu, cậu tưởng
rằng mình che giấu giỏi lắm, không ngờ vẫn làm cho đối phương phát hiện ra.
Ở bệnh viện băng bó lại xong, về
đến cô nhi viện thì đã là giữa trưa, xe chạy đến cửa chính ngoài sân thì không
đi tiếp được. Nguyên nhân là cửa cô nhi viện là loại cửa đẩy kéo ngày xưa,
không ai trông giữ, bởi vậy phải tự mở lấy. Thu Tư đang định xuống xe thì bị
Minh Nhược Phong giữ lại. “Để tôi, ngồi ở đây đi.”
“Nga, được.” Nhìn theo Minh Nhược
Phong, Thu Tư nâng cổ tay bị đối phương giữ lấy lên trước mặt, bất giác mỉm
cười một chút. Có lẽ Minh Nhược Phong cũng không có lạnh lùng như biểu hiện bề
ngoài.
Khi cửa được mở ra, xe cũng thuận
lợi tiến vào. Thu Tư ngoái lại nhìn qua kính ở phía sau xe, thấy một cậu bé
đang ngồi chồm hổm bên cạnh cánh cửa vào viện. Xe vừa mới dừng, Thu Tư đã vội
vàng mở cửa xe đi xuống.
“A Mạch.” Thu Tư gọi tên cậu bé.
Nhìn cậu bé nghe được tiếng gọi của mình, chạy vội tới, Thu Tư bất đắc dĩ lắc
đầu. Đứa nhỏ A Mạch này lại không nghe lời rồi, nhất định lại ngồi ở nơi này
mỗi ngày đợi cậu.
“Thu Tư, Thu Tư, anh nói chuyện
không giữ lời, cũng không đến thăm em.” A Mạch chạy đến bên người Thu Tư nhào
vào lòng cậu, có phần ủy khuất oán giận Thu Tư.
“A Mạch, anh đã nói rất nhiều lần
rồi, phải gọi là anh hai.” Cậu cũng không phải coi trọng vấn đề xưng hô cho
lắm, chẳng qua là sợ người khác nói đứa trẻ này không có lễ phép. Cậu biết trẻ
ở cô nhi viện tâm hồn đều mẫn cảm hơn những đứa trẻ khác, nên không muốn để
những lời nói của người ngoài làm tổn thương A Mạch.
“Không muốn!” A Mạch trong lòng
Thu Tư ngẩng đầu lên, nhìn Thu Tư cao lớn hơn nó, ánh mắt tỏa sáng lấp lánh.
“Quên đi, xem anh mang gì đến cho
em đây này.” Thu Tư lại bất đắc dĩ lắc đầu, trở lại trong xe lấy bộ sách giáo
khoa ra, đặt trong lòng A Mạch.
“Cám ơn Thu Tư, em biết anh tốt
nhất. A! Thu Tư, tay anh làm sao vậy?” Gương mặt cậu bé vốn phấn chấn vui vẻ,
nhìn đến băng vải trên cổ tay Thu Tư, lo lắng nhíu lông mày và lông mi nho nhỏ
của nó lại.
“Không cẩn thận bị thương một
chút, không có chuyện gì đâu.” Thu Tư nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc ngăn ngắn
của A Mạch, trên mặt nở nụ cười thoải mái. Biết đứa nhỏ này luôn luôn quan tâm
đặc biệt đến mình, nhưng không muốn để nó còn nhỏ như vậy mà phải lo lắng.
Thấy Thu Tư dường như thật sự
không có chuyện gì, A Mạch lúc này mới nhẹ nhàng thở phào, rồi phát hiện ra còn
có người khác cùng đi với Thu Tư.
“Hắn là ai vậy?” Thu Tư chưa từng
đưa người nào khác đến đây, nghĩ vậy làm ánh mắt A Mạch có phần căm thù nhìn
chằm chằm Minh Nhược Phong.
“Anh ấy là…bạn của anh.” Minh
tiên sinh hẳn là không kiến nghị về cách xưng hô này nhỉ.
“Bạn? Quên đi, kệ hắn. Thu Tư, em
đói bụng, em muốn ăn cơm anh nấu.” A Mạch quay đầu lại dính vào trong lòng Thu
Tư làm nũng, rồi lại chuyển ánh mắt đến chỗ Minh Nhược Phong, tiếp tục căm thù
nhìn đối phương.
“Được, Minh tiên sinh cũng chưa
có ăn cơm trưa, vừa hay nếm thử tay nghề của tôi đi.” Tuy rằng không phải món
ngon tuyệt định nhưng hương vị cũng không tệ, thừa dịp này có thể cảm ơn đối
phương.
Minh Nhược Phong hơi hơi gật đầu
một cái, tỏ vẻ đồng ý, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt lạnh nhạt A Mạch hướng
về phía mình.
“Vậy hai người chờ tôi, tôi đi
chào hỏi viện trưởng rồi qua tìm hai người.” Đã lâu không gặp Ôn Nhiên, không
biết Tang Mặc Ngôn có thực hiện lời hứa với mình là trợ giúp cô nhi viện hay
không.
“Viện trưởng cùng phó viện trưởng
đi nói chuyện công việc với công ty gì đó rồi, nghe nói là muốn tặng miếng đất
này cho chúng ta. Thu Tư, như vậy chúng ta sẽ không phải dọn đến dọn đi nữa.” A
Mạch vui vẻ cọ cọ trên người Thu Tư, nơi này có ý nghĩa quan trọng với nó, là
nơi đầu tiên nó có thể sinh sống, còn có những ký ức đẹp đẽ với Thu Tư, cho nên
nó rất để ý đến vấn đề tồn vong của cô nhi viện.
“Vậy chúng ta đi xem có cái gì có
thể giúp anh thể hiện tài năng nào.” Thu Tư kéo tay A Mạch đi, không dám quay
đầu lại nhìn Minh Nhược Phong, cậu sợ phải thấy đối phương dùng ánh mắt khinh
bỉ nhìn cậu. Dường như cảm nhận được tâm trạng bất an của Thu Tư, A Mạch vươn
hai bàn tay nắm chặt lấy tay Thu Tư, ánh mắt vẫn không quên căm thù nhìn chằm
chằm Minh Nhược Phong.
Cùng thầy ở phòng bếp nói chuyện
xong, Thu Tư rửa sạch tay, đeo chiếc tạp dề hoa có chút nữ tính, bắt đầu chăm
chú làm thức ăn, làm cho Minh Nhược Phong hai tay khoanh ngang ngực, đứng tựa ở
cạnh cửa phòng bếp có phần suy tư.
“Thu Tư, người kia thật chướng
mắt, lại không giúp được gì, anh bảo hắn vào nhà chờ được không?” A Mạch bên
cạnh giúp đỡ Thu Tư, càng nhìn Minh Nhược Phong lại càng chán ghét, nếu không
có cái tay họ Minh kia, nó có thể ở cùng một chỗ với Thu Tư.
“A Mạch, anh không phải đã dạy em
rồi sao, đối nhân xử thế phải có lễ phép, không được nói Minh tiên sinh như
vậy.” Cậu không muốn làm cho A Mạch buồn, cũng không muốn thuyết giáo nó, nhưng
Minh Nhược Phong là người trong cùng một thế giới với Tang Mặc Ngôn, bọn họ lại
là dân thường không hề có năng lực phản kháng, không thể chọc tới những nhân
vật như thế. Cậu không muốn A Mạch bị thương tổn.
“Đã biết, thực xin lỗi!” Thu Tư
cho tới bây giờ cũng chưa có hung dữ với nó, lần này vì đối phương mà mắng nó,
làm cho nó càng thêm chán ghét.
Nhìn A Mạch có chút không vui,
Thu Tư không đành lòng, nghĩ đi nghĩ lại nhẹ giọng nói: “A Mạch, em ra chỗ chú
Lưu lấy một ít lá trà, món ăn anh làm cần dùng.” Biết hai bọn họ không thể hòa
hợp, để tránh A Mạch chọc giận đối phương thì đành phải bảo A Mạch đi ra ngoài,
sau đó thu xếp người kia.
“Được.” A Mạch lên tiếng rồi vội
vã chạy ra ngoài, đi sớm về sớm, nó là người rất quý trọng khoảnh khắc ở cùng
một chỗ với Thu Tư, không cần kèn cựa với đối phương, làm Thu Tư không vui.
Nhìn theo A Mạch chạy đi đến khi
mất dấu, Thu Tư mới mở miệng nói với Minh Nhược Phong: “Minh tiên sinh, nơi này
tương đối bẩn, anh lên nhà ăn ngay bên cạnh chờ chúng tôi trước đi, thức ăn rất
nhanh là làm xong rồi.” Khói dầu nơi này khá nhiều, quả thực là không hợp với
kiểu công tử nhà giàu như anh ta.
Đối phương đứng thẳng dậy nhưng
không phải rời đi như Thu Tư nghĩ, ngược lại đi đến bên cạnh cậu. “Tôi có thể
giúp được gì?”
“Không cần…” …giúp… “Mấy thứ này
phải làm thế nào?” Minh Nhược Phong coi như không nghe thấy những lời của Thu
Tư, thuận tay cởi âu phục đắt tiền ra để sang một bên, tuyệt nhiên không để ý
đến làm thế sẽ bẩn quần áo. Tiếp theo Minh Nhược Phong tự nhiên cởi cúc áo ở cổ
tay, xắn tay áo lên, chỉ vào gạo chưa vo đặt ở bên bồn rửa.
“Thật sự không cần anh…” …giúp…
“Là phải rửa sạch sao?” Minh Nhược Phong vẫn đeo vẻ mặt lạnh lùng, Thu Tư nhìn
mà trong lòng sợ hãi.
“…Đúng.” Nói gì cũng bị đối
phương gạt đi làm cho Thu Tư cảm thấy vô lực. Ai, xem ra cậu mới chính là người
bị thu xếp. Nhưng mà nhìn người đàn ông cao lớn mặc áo sơ mi cao cấp, vẻ mặt hờ
hững đứng nơi này vo gạo khiến người ta muốn bật cười, bởi vậy cũng suýt làm
Thu Tư cười thành tiếng.
Đối phương không chịu rời đi, Thu
Tư cũng không có biện pháp, giấu đi vẻ mặt muốn cười, tiếp tục thái rau cải
thìa trong tay.
Cảm giác thời gian đối phương vo
gạo có phần quá lâu, Thu Tư nhịn không được tò mò ngẩng đầu nhìn về phía Minh
Nhược Phong, liền ngây người sửng sốt một chút. Bởi vì lúc này Minh Nhược Phong
đang dùng nước rửa chén cạnh bồn, nghiêm túc rửa sạch gạo trắng bóng kia.
“Ha ha, Minh tiên sinh, gạo không
thể dùng nước rửa bát để vo được.” Thu Tư nhìn Minh Nhược Phong tay đầy bọt,
biểu tình ngỡ ngàng, không nhịn được cười phá lên.
“Vì sao?”
“Dùng nước rửa chén vo gạo sẽ ảnh
hưởng đến chất dinh dưỡng trong gạo, cũng có hại cho cơ thể chúng ta.” Thu Tư
lại lấy một ít gạo trong thùng, đi đến bên cạnh Minh Nhược Phong.
“Xem, là vo như thế này, anh chỉ
cần lấy nước thật sạch, để gạo vào trong đó, lấy tay chà xát liên tục, tốt nhất
là đổi hai lần nước, như vậy sẽ sạch hơn. Trong quá trình vo, các loại thành
phần dinh dưỡng tổn thất tương đối lớn, cho nên không cần vo nhiều. Nếu như các
hạt không dính sát vào nhau, chứng tỏ là đã sạch rồi. Anh đến xem này.” Thu Tư
cười ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải con ngươi tương tự Tang Mặc Ngôn làm cậu
mất tự nhiên, trong lòng khẽ run lên.
“Thu Tư, lá trà anh muốn em đã
mang tới.” Người chưa tới thanh đã tới trước, A Mạch vừa lúc phá vỡ một màn xấu
hổ.
“…Ừ, để nơi đó đi.” Thu Tư giả bộ
như không có chuyện gì xoay người rời đi.
Cứ trong không khí kỳ quái như
vậy, hoàn thành cơm trưa xong, vừa mới thu dọn mọi thứ, Tang Mặc Ngôn lại gọi
điện thoại cho Minh Nhược Phong, bảo anh đưa Thu Tư về. Lại phải trở lại nơi
giam cầm, Thu Tư lưu luyến nói lời tạm biệt với A Mạch, xe liền quay trở về
vùng ngoại ô có cái biệt thự làm người ta hít thở không thông kia. Dọc đường
đi, Thu Tư và Minh Nhược Phong vốn ít lời lại không nói chuyện.
“Chỗ bị thương lần sau phải cẩn
thận một chút.”
Xe dừng lại trước cửa biệt thự,
Thu Tư đang muốn xuống xe, vì giọng nói của đối phương nên ngừng động tác lại
một chút. “Tôi sẽ cẩn thận, cảm ơn anh.” Nhìn vẻ mặt đạm mạc của Minh Nhược
Phong, Thu Tư cũng không biết nên nói gì cho tốt.
“Hắn sốt ruột rồi.” Minh Nhược
Phong nhìn thoáng qua Tang Mặc Ngôn đang từ trong nhà đi ra.
“Tôi xuống xe.” Loại cuộc sống
này khi nào thì kết thúc? Thu Tư bất đắc dĩ nghiêm mặt, xuống xe đón nhận cuộc
sống cầm tù kế tiếp của cậu.
“Hôm nay có vui không?” Tang Mặc
Ngôn đi tới trước mặt ôm Thu Tư đứng đối diện hắn vào trong lòng, thanh âm mang
theo sự ôn nhu, nhưng Thu Tư đang phiền toái không có cái tâm tư mà hưởng thụ.
“Ân, rất vui.” Có thể đi ra
ngoài, có tự do đương nhiên vui rồi.
“Vui vẻ của em là bởi vì rời khỏi
phạm vi của tôi, cho nên mới hài lòng sao?” Nhìn bộ dáng Thu Tư không muốn để ý
đến hắn làm thanh âm Tang Mặc Ngôn trong nháy mắt khôi phục lại lạnh băng như
trước.
“Đây là anh nói nhé, chứ không
phải tôi trả lời đâu.” Ai thích bị một gông xiềng vô hình vây chặt lại một chỗ
chứ.
“Em…”
“Minh tiên sinh còn ở đây…” Không
muốn chọc giận Tang Mặc Ngôn ở trước mặt Minh Nhược Phong, dù sao nếu hắn tức
giận thì chuyện gì cũng sẽ làm. Cậu không muốn chịu cảnh khó xử ở trước mặt
người khác.
Cont.