Thư Tư vừa đi lại chưa được
nửa giờ đã than mệt, ngồi xuống ghế đá trong sân.
Nơi này thực sự không phải
lớn bình thường đâu.
Cậu ngó xung quanh, ngắm vườn
hoa hồng xanh gần đấy, rồi lại nhìn đến Thiệu quản gia vẫn đứng
cách xa cậu 3 mét, bất đắc dĩ thở dài. Không phải ghét cậu đến như
vậy chứ! Suy nghĩ này làm Thu Tư có chút chán nản.
“Trong biệt thự này, sao mà
ngoài tôi ra chỉ có một mình anh vậy?”. Thông thường kẻ có tiền
người hầu trong nhà không phải nhiều hơn sông đổ vào biển sao? Thế nào
mà ở nơi này chỉ có một mình Thiệu quản gia?
“Nơi này còn có hai người
hầu nữa, họ đều ở căn phòng phía sau biệt thự. Ông chủ không thích
có quá nhiều người đi lại trong biệt thự, cho nên ở nơi này trừ bỏ
trường hợp bắt buộc thì chỉ có một mình tôi.” Khi Thiệu quản gia trả
lời vẫn cách xa cậu 3 mét. Điều này làm Thu Tư hơi khó hiểu, nhưng
trước tiên vẫn muốn hỏi xong những vấn đề thắc mắc trong đầu đi đã.
“Vậy bình thường trong đây
tính cả tôi là bốn người, nếu trộm vào thì phải làm sao?” Một biệt
thự hoa lệ thế này không sợ kẻ khác xâm nhập trái phép ư?
“Ở đây có trang bị thiết bị
an toàn nhất, bất luận kẻ nào cũng không thể không có sự cho phép
mà tiến vào, hoặc rời đi.” Giờ thì trở thành cảnh cáo rồi, vậy cậu
có tìm hiểu thêm về nơi này cũng chẳng có tác dụng gì nữa. Dù sao
hệ thống bảo vệ kia được Thiệu quản gia tin tưởng như vậy nhất định
không phải là thứ đồ đơn giản. Đối với người hay suy nghĩ ngốc nghếch
như cậu thì lại càng thêm nan giải. Xem ra phải nghĩ đường khác.
Thu Tư đỡ lấy thắt lưng đau
nhức, từng bước tiến về biệt thự, lơ đãng quay đầu lại thì phát
hiện Thiệu quản gia vẫn đứng ở nơi cách cậu 3 mét, đi theo không nhanh
cũng không chậm. Thu Tư dừng lại, đối phương cũng dừng lại theo. Thu Tư
đi về phía trước một bước, Thiệu quản gia cũng làm động tác y hệt.
Thu Tư bước về phía sau, Thiệu quản gia cũng bước về phía sau như thế,
luôn luôn duy trì khoảng cách ước chừng là 3 mét.
“Sao anh lại cách tôi xa như
vậy?” Nhìn Thiệu quản gia có chút kỳ quái, Thu Tư càng thêm nghi hoặc.
Tuy rằng tiếp xúc với Thiệu quản gia không quá nhiều, nhưng cậu cũng
biết anh ta là người siêu quý trọng lễ tiết. Làm sao có thể cách
đối phương xa như vậy rồi cùng nói chuyện? Dường như lúc trưa Thiệu
quản gia đã thay đổi, chẳng lẽ cậu thật sự khiến người khác chán
ghét?
“Ông chủ đã dặn, trừ khi có
một số việc có thể gần gũi tiếp xúc với Triệu tiên sinh, những thời
điểm còn lại thì phải duy trì khoảng cách 3 mét với ngài.”
Lại là lệnh của tên biến
thái kia. Vẻ mặt Thu Tư tối sầm lại, mặc kệ thân thể đau nhức liền tăng
tốc trở về phòng.
Làm sao để rời đi… Làm sao
để rời đi đây?
Nhất định phải đi! Cậu là
của chính cậu, cậu không muốn sống trong cái thế giới chỉ có một
Tang Mặc Ngôn hắn. Nhưng phòng bị ở chỗ này tốt như thế, cậu ra ngoài
thế nào đây… Thu Tư buồn bực ngồi trên giường, quan sát xung quanh xem
có thứ gì có thể giúp cậu hay không.
Ánh mắt Thu Tư dừng lại ở
một vật trang trí bằng thủy tinh gần đó. Chính là nó. Nhưng sao có
thể dễ dàng như vậy. Thu Tư cảm nhận được mỗi lần cậu tỉnh lại chưa
lâu, Thiệu quản gia sẽ xuất hiện rất đúng lúc. Chuyện này nhất định
có vấn đề, chắc chắn là có lắp đặt camera, nhất định phải cẩn
thận hơn. Thu Tư điềm nhiên cầm thứ đồ thủy tinh xa hoa trên tay ngắm
nhìn. Sau đó bước chầm chậm đến ban công, cậu giả vờ như mình không
cầm chắc đánh rơi nó xuống nền đá hoa phát ra âm thanh giòn vang trong
vắt. Thu Tư mặc kệ phía sau đau nhói lên, cậu từ từ ngồi xổm xuống
tìm kiếm trong những mảnh vỡ thủy tinh. Ngay sau đó, tiếng gõ cửa đều
đặn của Thiệu quản gia lại vang lên.
“Tiến vào.” Vừa dứt lời
Thiệu quản gia đã cấp tốc mở cửa, chạy đến bên người Thu Tư kéo cậu
đang ngồi xổm trên mặt đất đứng lên, vẻ mặt lo lắng lật bàn tay Thu
Tư ra kiểm tra xem cậu có bị thương do thủy tinh vỡ hay không. Hành
động gấp gáp này khiến Thiệu Vân hoàn toàn mất đi vẻ thận trọng
bình thường.
“Chỗ này để tôi dọn là được
rồi, ngài đi nghỉ đi.” Cảm thấy cử chỉ của mình có chút quá mức,
Thiệu quản gia vội buông tay Thu Tư ra, ngồi xuống thu dọn những mảnh vỡ
trên mặt đất vào chiếc túi anh cầm tới, không có đa lễ như bình
thường. Sau đó anh vội vã rời đi, cũng bởi vậy mà không trông thấy Thu
Tư trộm giấu một mảnh thủy tinh nhỏ trong ống tay áo mình.
Thu Tư thấy hơi có lỗi nhìn
nhanh về phía cánh cửa đóng chặt, xoay người nằm trên giường, đắp
chăn xong ngơ ngác nhìn trần nhà. Bàn tay ở dưới chăn cầm mảnh thủy
tinh không chút do dự tìm lấy một chỗ trên cổ tay kia, cậu cảm giác
được dòng máu ướt đang nhiễm đỏ tấm đệm dưới thân. Nghĩ muốn kéo
tay từ trong chăn ra nhưng lại không hề có sức lực, tấm chăn phía trên
cũng đã bị máu nhuốm ướt nhưng mặt chăn lại không thấy dấu vết.
Thu Tư không nhìn rõ sự vật
trước mắt nữa, cậu không phải muốn chết, chỉ là đơn thuần nghĩ rằng
khi cậu bị thương Thiệu quản gia sẽ đưa cậu đến bệnh viện cấp cứu. Như
vậy sẽ tiện cho cậu muốn bỏ trốn hơn. Cậu hoàn toàn không ngờ máu
chảy lại nhanh như vậy. Cậu là cô nhi, chết đi cũng sẽ không có người
thân thương tâm vì cậu, nhưng A Mạch mà cậu vẫn trợ dưỡng thì phải
làm sao bây giờ. Nó còn chưa trưởng thành, mới 10 tuổi, tính cách lại
ngang ngược dọa người. Nếu cậu thực sự chết, A Mạch sẽ không còn ai
chăm sóc.
Khi Thiệu quản gia có cảm giác
bất thường, vội vàng mở cửa phòng – thì lúc này, Thu Tư đã hoàn
toàn rơi vào hôn mê.
Thu Tư đã hôn mê rất lâu, mở
đôi mắt mệt mỏi, nhìn thấy cách bài trí hoa lệ vẫn không thay đổi
trước mắt, nâng cổ tay đã được băng tốt rồi lên, khóe miệng nhếch
thành một nụ cười mỉa mai.
Vẫn chạy không thoát được nhà
giam đẹp đẽ này.
Cảm giác bên cạnh có người, Thu
Tư cố gắng ngồi dậy nhưng một bàn tay đã ấn người cậu nằm xuống. Thu
Tư ngẩng đầu, tức khắc còi báo động trong lòng hú lên. Sao Tang Mặc
Ngôn lại ở trong này…
“Em cho rằng em tự sát là có
thể thoát khỏi tôi sao? Tôi nói cho em biết, cho dù em chết thì linh
hồn em cũng thuộc về tôi.” Ngữ điệu lạnh băng của Tang Mặc Ngôn cộng
thêm những lời đó đã làm cho tim Thu Tư rơi xuống vực thẳm, sợ hãi
cùng bất an trong lòng càng ngày càng mãnh liệt.
“Anh thả tôi đi! Người như anh
thì có thể tìm được người khác tốt hơn mà, xin anh…” Cậu thật
sự không muốn cả đời bị nhốt trong cái lồng sắt xinh đẹp này, như
vậy thì sống không bằng chết.
“Cả đời này em đừng mơ tưởng
thoát khỏi tôi. Tôi chỉ nói một lần này, Triệu Thu Tư em là của Tang
Mặc Ngôn tôi, của riêng một mình tôi.”
Lời vừa dứt, bàn tay mạnh
mẽ của hắn giữ lấy cằm Thu Tư, mặc kệ thân thể ốm yếu của cậu,
chế trụ khuôn mặt gầy yếu rồi bá đạo hôn lên đôi môi không còn chút
sắc máu. Hết lần này đến lần khác cắn mút không ngừng, sau đó lại
yêu thương liếm liếm lên đôi môi bị hắn cắn phá trong cơn thịnh nộ.
“Không nên ngỗ ngược với tôi.”
Tang Mặc Ngôn nói xong đứng dậy, cầm lấy văn kiện trên bàn rồi đặt bên
cạnh Thu Tư. “Ký nó.”
Thu Tư quay đầu đi, không để ý
đến hắn. Lần này Tang Mặc Ngôn cũng không tức giận, thái độ khác
thường không còn vẻ lạnh băng. Hắn ngồi bên giường, tay trái đặt trên
cổ tay Thu Tư ma sát liên tục, biểu tình ôn nhu mang theo thanh âm ôn hòa
nói: “Ký nó, tôi sẽ giúp em mua miếng đất cô nhi viện Dũ Tâm kia, còn
giúp bọn họ sửa sang lại phòng ốc, làm cho bọn họ áo cơm không phải
lo. Con nuôi của em và nơi đã dưỡng dục em khôn lớn sẽ không còn phải
thiếu thốn nữa, em thấy điều kiện trao đổi này thế nào?”
“Anh điều tra tôi?” Thu Tư hơi
run rẩy vì phẫn nộ, nằm ở trên giường lại càng lộ vẻ yếu ớt, Tang
Mặc Ngôn cúi đầu dịu dàng hôn lên đôi môi lạnh ngắt run run của cậu.
“Em chỉ cần ký nó, tôi sẽ
giúp em bảo trụ miếng đất kia. Không ký, ngay lập tức tôi sẽ làm nơi
đó diệt vong.” Âm thanh ôn hòa lại mang theo những lời nói uy hiếp làm
Thu Tư lạnh người, cậu cảm thấy Tang Mặc Ngôn đúng là một tên ác ma
danh xứng với thực.
“Được, tôi ký, nhưng tôi muốn
thêm một điều kiện phụ nữa.” Thu Tư chậm rãi chống đỡ thân mình nặng
nề dậy, ánh mắt kiên định nhìn Tang Mặc Ngôn.
“Nói ra nghe xem.” Tang Mặc Ngôn
giúp thân thể run rẩy không thôi của Thu Tư, để cậu tựa vào trong lòng
hắn, mà Thu Tư cũng chỉ có thể thuận theo để mặc Tang Mặc Ngôn ôm chặt
trong ngực.
“Tôi…tôi muốn ra ngoài làm
việc.” Cho dù không thể cậu cũng muốn tranh thủ cơ hội.
“Được, tôi cho em thời gian
nửa năm. Qua nửa năm, em phải ngoan ngoãn ở trong nhà. Tan tầm tôi sẽ
đón em. Còn nữa, trong khoảng thời gian ấy em không được tiếp xúc quá
nhiều với bất cứ ai. Nếu xảy ra chuyện gì trái với ước định thì
sẽ kết thúc sớm thời gian làm việc của em.” Thu Tư ngồi ở phía
trước không nhìn thấy biểu tình của Tang Mặc Ngôn, nhưng cũng thấy an
tâm.
“Được.” Tuy rằng biết Tang Mặc
Ngôn không lâu nhưng cũng đủ để cậu hiểu hắn là người nói được làm
được, chuyện này có lẽ đã là nhượng bộ lớn nhất của đối phương. Chỉ
cần có thể ra ngoài là tốt rồi, dù là chỉ có nửa năm, nói không
chừng nửa năm sau Tang Mặc Ngôn sẽ chán ghét mình.
Thu Tư cầm lấy chiếc bút
Nhật đã chuẩn bị sẵn, viết một mạch, ký xong mới nhớ ra không biết
đây là cái gì, lại đem văn kiện đến trước mắt. Trên đó toàn tiếng
Anh, nhìn thấy mà đau đầu, một chữ cậu cũng không hiểu. Tiếng Anh của
cậu xoay ngang chỉ dừng lại ở ABCD, chưa tiến bộ hơn. Thôi quên đi, bản
thân mình không tiền không thế không thân thích, có còn gì để mất đâu…
Vì thân thể thiếu máu làm
thể lực Thu Tư có phần không gắng gượng được, càng lúc càng mê man đi,
bất giác dựa vào lồng ngực ấm áp của đối phương mà ngủ. Phía sau,
Tang Mặc Ngôn cầm lấy tờ văn kiện kia, khóe miệng vẽ thành một nụ
cười hạnh phúc: “Cuối cùng em cũng thuộc về tôi.”
Tang Mặc Ngôn nhẹ nhàng đặt
Thu Tư đang ngủ say trong ngực xuống giường, đắp chăn, khẽ hôn lên trán
cậu. “Nghỉ ngơi cho tốt đi, cô dâu của tôi.” Nói rồi cầm văn kiện mang
theo nụ cười hạnh phúc ra khỏi phòng. Đóng cửa phòng xong, Tang Mặc
Ngôn nhanh chóng thu hồi lại khuôn mặt ôn nhu tươi cười, lạnh lùng nhìn
chằm chằm vào Thiệu quản gia đang đứng nghiêm.
“Ông chủ, bác sĩ Vương đang
chờ ngài ở phòng sách, vết thương của Triệu tiên sinh…” Chưa nói xong thì
bị Tang Mặc Ngôn cắt ngang.
“Ngươi là người ta tin tưởng
nhất, thu hồi những cử chỉ quan tâm quá mức của ngươi với Thu Tư lại,
cậu ấy là của ta.” Nói xong xoay người đi về phía phòng sách, để
lại Thiệu quản gia sắc mặt tái nhợt.
Tang Mặc Ngôn đẩy cửa phòng
sách, quả nhiên nhìn thấy bạn tốt cũng là bác sĩ riêng của hắn –
Vương Lạc, ngồi dựa bên cạnh bàn, cầm trên tay tấm ảnh hắn quên cất
đi mà nhìn đến xuất thần, tức thì bùng lên ghen tuông. “Cậu ấy là của
ta.” Tiếp theo tức giận bước nhanh đến trước mặt Vương Lạc, dốc sức
giật tấm ảnh trong tay Vương Lạc về.
“Tôi biết cậu ấy là của
cậu, tôi cũng biết tính độc chiếm biến thái của cậu, hơn nữa quan
trọng nhất là cậu biết tôi chỉ thích con gái, không thích con trai.
Tôi chỉ cảm thấy cậu ấy nhìn quen mắt thôi, hình như đã gặp ở đâu
rồi, cần kích động như vậy sao?” Vương Lạc vừa nói vừa lắc lắc bàn tay
bị Tang Mặc Ngôn không cẩn thận đánh tới.
“Hừ!” Đặt tấm ảnh lên bàn
sau đó mới hỏi: “Thân thể Thu Tư không có vấn đề gì chứ?”
“Không vấn đề gì, Thiệu Vân
xử lý tốt lắm, nhưng lần sau phải chú ý. Thiếu máu bình thường, như
là xước da thì chắc chắn không sao cả. Nhưng thiếu máu nghiêm trọng,
sẽ giảm chức năng trao đổi chất, làm một số bộ phận hỗn loạn, hệ
thần kinh bất thường. Nghiêm trọng nữa sẽ làm suy kiệt chức năng gan,
thậm chí tử vong. Tiểu bạch thỏ đáng yêu kia chính là người cậu chờ
mong đã 7 năm, cậu không nên đem tính cách của mình phát huy một cách
triệt để thế chứ.” Vương Lạc biết bạn mình làm việc luôn bình tĩnh,
nhưng chỉ cần hắn để tâm đến chuyện gì thì sẽ rất khó thay đổi, cũng
sẽ thực cố chấp. Mà không khéo, người duy nhất khiến người bạn thân
từ nhỏ này của anh thấy hứng thú chính là người trong ảnh – Triệu
Thu Tư này, nhưng hôm nay nhìn thấy, sao anh lại có cảm giác rất quen.
Đã gặp ở đâu nhỉ?
“Hừ!” Tang Mặc Ngôn mở một
kẹp văn kiện trên bàn ra, lấy một thiếp mời màu đỏ, ném đến bên
người Vương Lạc.
“Nhanh như thế đã lay chuyển
được rồi?” Nhìn ‘bom’ màu đỏ trước mắt, Vương Lạc ngây ngốc một lát.
“Ba ngày sau tại biệt thự
này cử hành hôn lễ.” Nghĩ đến việc Thu Tư cuối cùng cũng thuộc quyền
sở hữu của mình, gương mặt không cảm xúc của Tang Mặc Ngôn cũng phảng
phất lộ ra ý cười.
“Oa, cậu cũng biết cười, tôi
còn nghĩ từ khi mười tuổi mặt cậu đã liệt rồi chứ.” Vương Lạc biểu tình
có chút khoa trương, giễu cợt Tang Mặc Ngôn đang trong lúc buông lỏng tâm
tình hiếm có.
Cont.