Tang Mặc Ngôn dẫn Thu Tư đi tới
bên cạnh Vương Hoành Vân đang đưa lưng về phía họ nói chuyện phiếm với một vài
người bạn: “Vương gia gia, sinh nhật vui vẻ.” Hai nhà Tang Vương bọn họ vẫn
luôn là thế giao cho nên hắn rất tôn kính ông cụ này.
Nghe được giọng nói của Tang Mặc
Ngôn, Vương Hoành Vân xoay người cười ha hả: “Ha ha, A Ngôn, lâu nay cháu không
đến đây. Lần trước cháu kết hôn, ta còn đang nghỉ dưỡng ở Mỹ cho nên không tham
dự được hôn lễ của cháu. Vừa hay lần này để cho ta ngắm kỹ vợ cháu lớn lên như
thế nào nào.”
Tang Mặc Ngôn kéo Thu Tư đang ở
phía sau người hắn lên trước: “Cậu ấy chính là vợ của cháu, Triệu Thu Tu.”
Khoảnh khắc nhìn thấy rõ gương
mặt của Thu Tư, ánh mắt Vương Hoành Vân vì kinh hách mà trừng lớn: “A… A
Duyến?”
Anh em họ Vương đi theo tới, nghe
thấy lời ông nội nói, đều nhíu mày nói: “A Duyến? Không phải là tên thân mật
ông nội gọi bà nội sao?”
“Vương gia gia, cậu ấy là vợ của
cháu, không phải là A Duyến như lời của ngài.” Đối với ánh mắt quá mức chăm chú
nhìn Thu Tư của Vương Hoành Vân, Tang Mặc Ngôn có chút không vui.
“Nhưng mà, rất giống, rất giống,
thực sự giống nhau như đúc… Cháu là Triệu Thu Tư sao?”
Bị Vương Hoành Vân nhìn chằm chằm
có phần không được tự nhiên, Thu Tư miễn cưỡng hơi nhếch khóe miệng: “Vâng,
Vương gia gia, chào ngài. Cháu là Triệu Thu Tư, ngài gọi cháu là Thu Tư thì
được rồi.”
“Cháu và phu nhân của ta, rất
giống nhau…” Vương Hoành Vân bất giác vươn tay nghĩ muốn vuốt mái tóc mềm mại
của Thu Tư, tay còn chưa chạm tới người thì Tang Mặc Ngôn đã bước lên phía
trước, che Thu Tư lại đằng sau.
“Vương gia gia, cháu nói lại một
lần nữa. Cậu ấy là vợ cháu chứ không phải phu nhân của ngài.” Thái độ lạnh băng
khiến Vương Hoành Vân tuy đã trải qua sóng to gió lớn cũng bất giác rùng mình.
“Ta biết, nhưng thật sự quá
giống…” Vương Hoành Vân rút tay lại, ánh mắt vẫn chưa từ bỏ ý định, tràn ngập
hoài niệm tiếp tục nhìn chằm chằm Thu Tư.
Con của Vương Hoành Vân – Vương
Phong, đứng ở xa xa đang chiêu đãi khách nhìn thấy bộ dáng cha có phần kích
động nên lo lắng đi tới: “Ba, ba làm sao vậy?” Nhìn ánh mắt cha nhìn thẳng về
phía trước không để ý tới ông, nghĩ muốn quay đầu hỏi hai đứa con xem đã xảy ra
chuyện gì, kết quả…
“Mẹ!”
“A?” Một bậc bề trên đã qua tuổi
50, nhìn thấy mình lại gọi là ‘Mẹ’, mà mình lại là đàn ông. Cho dù là ai thì
cũng muốn chui đầu vào đất không muốn đi ra huống chi là Thu Tư da mặt luôn
mỏng. Nhưng cũng vì lễ phép, Thu Tư cúi người: “…Bác Vương, chào bác.”
Đa số khách khứa đều vì giọng
kinh động vừa rồi của Vương Phong mà nhìn về phía họ. Thấy tình huống này,
Vương Lạc chỉ có thể hạ giọng nhắc nhở: “Ông nội, ba, chúng ta vào phòng sách
nói tiếp đi! Nơi này không thích hợp nói chuyện riêng.”
“Được, ba, chúng ta đến phòng
sách rồi nói, ba…” Vương Phong gọi vài lần, Vương Hoành Vân vẫn cứ đứng tại chỗ
không động đậy, cũng không lên tiếng trả lời, chỉ không dời mắt nhìn Thu Tư.
Chịu đựng Tang Mặc Ngôn không
ngừng tỏa ra hơi thở lạnh băng, cùng với ánh mắt mọi người nhìn cậu, Thu Tư chỉ
có thể bất chấp, ngẩng đầu nhìn Vương Hoành Vân nói: “…Vương gia gia, chúng ta
đến phòng sách được không?”
Thấy Thu Tư nói chuyện với mình,
Vương Hoành Vân vội vàng hồi hồn lên tiếng trả lời: “Được.”
Nhìn thái độ Vương Hoành Vân đối
với Thu Tư, Tang Mặc Ngôn nhíu mày không vui, dắt tay Thu Tư, dẫn đầu đi đến
phòng sách, mà đi theo sau chính là người nhà họ Vương có liên quan.
Vương Kiệt đi ở sau cùng giữ chặt
tay áo của anh trai, nhỏ giọng hỏi: “Anh, sao ông nội lại trở thành nghe lời
như vậy?”
“Suỵt!” Vương Lạc lấy tay khẽ cốc
đầu đứa em: “Mày không nói thì không ai nghĩ mày câm đâu.”
“A, biết rồi.” Bĩu môi, xoa trán
bị anh cốc nhưng nó rất buồn bực. Tính tình ông nội luôn nổi tiếng là ngang
ngược, hôm nay làm sao lại nghe lời như vậy.
Cửa phòng sách vừa đóng, Vương
Kiệt nhịn không được nên là người đầu tiên đặt câu hỏi: “Ông nội, hình dáng bà
nội thật sự cùng với Thu Tư giống nhau như đúc sao? Vậy bà nội không phải là có
bộ dáng giống đàn ông chứ?”
“Bà nội cháu năm đó là người đẹp
thanh nhã có tiếng, nhưng hồi đó vì cùng ta dốc sức xây dựng xí nghiệp Vương
thị này, để tiện cho việc hoạt động, mỗi ngày đều phải mặc quần áo con trai
theo ta đi mọi nơi để làm ăn.” Hồi tưởng lại quá khứ, ánh mắt Vương Hoành Vân
lại nhìn về phía Thu Tư.
“A, trách không được lần đầu tiên
nhìn thấy Thu Tư cảm giác cậu ấy rất quen. Hóa ra là giống bà nội.” Nhớ rõ lần
đó ngồi trong phòng sách của Tang Mặc Ngôn, nhìn thấy ảnh Thu Tư còn dẫn tới
cơn ghen của Tang Mặc Ngôn.
“Bà nội không phải đã qua đời
cách đây rất lâu rồi sao? Làm sao mà anh nhận được?” Vương Kiệt buồn bực vò
đầu. Nó không có bất cứ ấn tượng gì về bà nội cả. Không phải lúc ba còn rất
nhỏ, bà nội đã qua đời rồi sao? Như thế nào mà anh lại biết hình dáng của bà
nội?
“Lúc còn nhỏ anh đã nhìn ảnh một
lần. Ông nội nói, bà nội khi còn sống không thích chụp ảnh, chỉ có tấm ảnh kia
cho nên hết sức trân trọng. Em không thấy cũng là bình thường thôi.” Đối với
đứa em trai trong đầu luôn nhồi một đống câu hỏi này, Vương Lạc cũng đành chịu
thua.
“Hình dáng giống như vậy, có phải
là con cháu ông nội và bà nội lưu lại bên ngoài năm đó không?”
“Không thể nào. Bà nội chỉ có hai
người con trai là ba và chú hai. Em quên là sau khi ba mười tuổi bà nội vì sinh
chú hai mà xuất huyết quá nhiều nên qua đời còn gì?”
“Cậu ấy thật giống mẹ.” Vương
Phong cũng đang đắm chìm trong những kí ức ngày xưa, ánh mắt nhìn chằm chằm Thu
Tư cũng có nhiều hoài niệm.
Không muốn ở chỗ này tranh luận
những điều nhàm chán rối rắm, Tang Mặc Ngôn đứng che trước mặt Thu Tư, ngăn ánh
mắt trộn lẫn quá nhiều tình cảm của người nhà họ Vương dồn lên người Thu Tư:
“Vương gia gia, gần đây thân thể Thu Tư không được thoải mái cho lắm, cháu dẫn
cậu ấy trở về trước.”
“A? Thu Tư, làm sao cháu không
thoải mái? Vương Lạc, cháu nhanh đến nhìn xem.” Nghe lời nói của Tang Mặc Ngôn,
Vương Hoành Vân có phần khẩn trương gọi đứa cháu trai lớn. Lão hồ ly bình
thường thì khôn khéo chết người, giờ một chút cũng không nghe ra giọng điệu
không vui trong lời nói của Tang Mặc Ngôn.
“Không cần, cáo từ.” Vừa dứt lời,
Tang Mặc Ngôn liền kéo Thu Tư đi ra ngoài. Lửa giận ẩn giấu, kẻ sáng suốt vừa
nhìn đã biết.
Cố tình không chú ý đến sự tức
giận của Tang Mặc Ngôn, Vương Hoành Vân mở miệng muốn xóa suy nghĩ mang Thu Tư
về trong đầu Tang Mặc Ngôn: “Vậy ở đây nghỉ một đêm đi, Vương Lạc cũng có thể
giúp Thu Tư kiểm tra thân thể. Hơn nữa ta với Thu Tư rất hợp duyên, ở đây vài
ngày cùng với ông lão này đi.”
“Thôi khỏi đi. Vương gia gia,
cháu không thích lặp lại những lời mình đã nói, nhưng vì ngài là trưởng bối cho
nên cháu nhắc nhở ngài một lần nữa. Triệu Thu Tư là vợ của Tang Mặc Ngôn cháu,
cho dù cùng với hình dáng của phu nhân ngài giống nhau như đúc thì xin cũng
đừng quên cậu ấy là của cháu, chỉ của một mình cháu.” Lời nói vừa dứt, tay hắn
liền chế ngự gáy Thu Tư, ngập tràn sự chiếm hữu hôn lên môi Thu Tư trước mặt
tất cả mọi người ở đây.
Nụ hôn trở tay không kịp này
khiến Thu Tư ngớ ra một lúc, nhưng ý thức được đây là bên ngoài Tang gia, lại
bị ôm hôn trước mặt mọi người nên mặt mũi Thu Tư đỏ ửng hết lên. Cậu muốn giãy
ra nhưng chợt phát hiện mình đã sớm bị Tang Mặc Ngôn vây hãm trong ngực hắn,
không thể nhúc nhích được chút nào.
Đến khi Thu Tư sắp thiếu dưỡng
khí, Tang Mặc Ngôn mới rời đôi môi của cậu, yêu thương ôm lấy Thu Tư đang thở
hổn hển vào trong lòng: “Thấy rồi chứ? Cậu ấy là của cháu. Cho dù là ngài, lần
sau còn dùng ánh mắt không nên có nhìn chăm chú vào Thu Tư thì cháu sẽ làm cho
ngài phải trả giá đến đau đớn thê thảm đấy.” Lộ ra vẻ uy hiếp lạnh băng thấu
đến tận xương cốt, Vương Hoành Vân là người nắm giữ xí nghiệp Vương thị đã
nhiều năm cũng có phần không rét mà run.
Tuy rằng lời nói Tang Mặc Ngôn có
phần sắc nhọn lại vô lễ nhưng Vương Hoành Vân không những không tức giận, ngược
lại rất vui vẻ: “Vậy hai đứa trở về đi. Có thời gian thì cùng Thu Tư đến thăm
ông già mạo điệt chi niên này (80, 90
tuổi).” Tang Mặc Ngôn là đứa trẻ ông đã nhìn thấy nó lớn lên, trưởng thành,
nó như cháu trai của ông vậy. Ông hiểu tính cách đã nói là làm của nó, cũng
hiểu rất rõ ràng mức độ nó coi trọng Thu Tư, nó đã có thể thật sự hiểu được đâu
mới là người mình cần nhất, ông thực lòng vui vẻ cho Tang Mặc Ngôn.
“Vương gia gia, cháu sẽ đến…” Lời
tạm biệt còn chưa nói xong, Thu Tư đã bị Tang Mặc Ngôn ép buộc lôi đi.
Đi ra bãi đỗ xe, Thu Tư dùng sức
giật lại cổ tay bị Tang Mặc Ngôn siết chặt: “Này, anh như vậy thật không lễ
phép…”
“Thu Tư, trong mắt của em, chỉ
được phép có một mình anh.” Giọng nói bá đạo khiến Thu Tư ngây ngốc một lát,
yên bình vài ngày, cậu đã quên thân phận của mình và bản tính của Tang Mặc
Ngôn.
Nhìn Thu Tư đang chìm đắm trong
suy nghĩ của riêng mình, trong lòng Tang Mặc Ngôn có phần bất an. Vươn tay giữ
lấy cằm Thu Tư, chạm đôi môi của mình lên đôi môi của cậu:
“Anh… Buông… Ưm… Buông…”.
Không để ý đến sự chống cự của
Thu Tư, Tang Mặc Ngôn như là muốn cướp đoạt tất cả, dùng sức mút lấy, cho đến
khi Thu Tư thiếu khí lần thứ hai mới lưu luyến rời đôi môi sưng đỏ của cậu ra.
Đây không giống tác phong làm
việc ngày thường trên thương trường của hắn. Nhưng chỉ cần một ngày Thu Tư tỏ
thái độ bất hòa với hắn, tim hắn đều vượt qua mức bàng hoàng.
Đối với hành động hôn đột ngột
của Tang Mặc Ngôn, Thu Tư cảm thấy rất bực mình nhưng nhìn thấy ánh mắt của hắn
lại khiến cho một câu trách cứ Thu Tư cũng không thốt lên lời. Một cơn gió nhẹ
nhàng thổi qua làm ban đêm tràn ngập cảm giác mát rượi. Tang Mặc Ngôn ôn nhu
dắt tay Thu Tư: “Chúng ta về nhà thôi.”
‘Nhà’, một từ thật ấm áp, cũng
làm cho trái tim Thu Tư ấm dần lên, cùng với nhiệt độ từ lòng bàn tay Tang Mặc
Ngôn truyền đến, sự ớn lạnh xung quanh bị xua tan đi cũng làm trong lòng Thu Tư
có một ít mơ hồ lẫn lộn…
Cont.