Bữa chiều qua đi, Thu Tư cầm một
ly trà nóng ấm áp trên tay, ngồi dựa vào sofa mềm mại mà Tang Mặc Ngôn đặc biệt
đặt mua bày trong phòng sách cho cậu. Đây là lệ thường hàng ngày, cũng là để
Thu Tư quen dần với công việc. Mà Tang Mặc Ngôn trong lúc làm việc thỉnh thoảng
sẽ ngẩng đầu lên nhìn Thu Tư đang ngẩn người, sau đó khẽ mỉm cười một chút, an
tâm cúi đầu tiếp tục làm việc cho đến khi hoàn thành xong.
Mà hôm nay nhìn thấy thời gian
Thu Tư ngây ngốc quá lâu, dáng vẻ như có lời muốn mà không thể nói làm Tang Mặc
Ngôn có chút lo lắng kết thúc công việc sớm hơn thường lệ, đi đến cạnh Thu Tư
ngồi xuống bên người cậu, ôn nhu hôn lên đỉnh đầu Thu Tư: “Đã quen với công
việc chưa?”
Thu Tư sực tỉnh, có chút ngơ ngác
gật gật đầu: “Tôi đã quen rồi.”
Thấy Thu Tư có chuyện trong lòng,
Tang Mặc Ngôn cũng không hỏi ra miệng, chỉ hơi mỉm cười: “Vậy là tốt rồi.”
Sau đó hai người không nói gì,
cho đến khi Thu Tư ngẩng đầu, nhìn Tang Mặc Ngôn còn đang ôm chặt lấy mình, mở
miệng nói: “…Ngày mai tôi xin nghỉ.”
“…” Tang Mặc Ngôn nâng tay, ở
trên lọn tóc mềm mại của Thu Tư nhẹ nhàng gảy gảy vài cái, cũng không mở miệng
nói chuyện, chỉ lẳng lặng chờ Thu Tư nói tiếp.
“Tôi…tôi muốn đi thăm cô nhi
viện.” Trong ánh mắt bất giác có thêm một phần chờ mong. Tuy Tang Mặc Ngôn đã
đáp ứng cậu sẽ đối xử tử tế với người trong cô nhi viện Dũ Tâm, nhưng lâu rồi
không có gặp mặt họ, không tránh khỏi sẽ lo lắng.
Nghe ra sự chờ đợi trong giọng
nói của Thu Tư, khóe miệng hơi nhếch lên, vẻ ngấm ngầm mưu tính chợt lóe trong
mắt rồi biến mất: “Vậy phải xem biểu hiện của em đêm nay có làm anh hài lòng
hay không đã.”
Nhìn nụ cười tà mị của đối
phương, Thu Tư hơi rùng mình, thế nhưng: “Biểu hiện?” Là có ý gì?
“Chính là ý này.” Thanh âm thấp
dần, Tang Mặc Ngôn cúi đầu, đôi môi nóng cháy ấn trên môi của Thu Tư, chiếc
lưỡi linh hoạt nhẹ nhàng tách hàm răng ngậm chặt của cậu, chậm rãi xâm nhập…
Lúc Tang Mặc Ngôn rời đôi môi
sưng đỏ của Thu Tư, dùng ngón trỏ nhẹ nhàng lướt trên hai má hồng nhuận của
cậu, mỉm cười không đàng hoàng: “Hiểu chưa?”
Gương mặt Thu Tư lúc này đủ để
dùng đến cà chua chín mà hình dung, quanh co hồi lâu cũng chưa bật ra được một
câu nói hiểu nghĩa được: “Anh… Anh… Tôi… Tôi…”
“Làm sao, vẫn không hiểu sao?” Cố
tình làm ra vẻ mặt nghi hoặc, tiếp theo Tang Mặc Ngôn nhẹ nhàng cởi bỏ cúc áo
Thu Tư, dùng hàm răng bén nhọn tinh tế liếm cắn trên vùng cổ lộ ra của Thu Tư,
sau đó ngẩng đầu nhìn phản ứng của cậu: “Giờ thì sao?”
“Tôi…” Loại tiếp xúc thân mật này
không phải là lần một lần hai, nhưng lần này nhìn thấy ánh mắt ôn nhu của Tang
Mặc Ngôn và gương mặt lạnh băng đã hoàn toàn biến mất, cảm giác với ngày xưa
rất khác biệt. Điều này khiến nhịp tim cậu càng ngày càng đập nhanh hơn, ngay
cả câu phản bác cũng không nói nên lời.
Thấy lần này Thu Tư không có ý cự
tuyệt, Tang Mặc Ngôn vừa lòng gật gật đầu, trên gương mặt nở một nụ cười vươn
hai tay ôm lấy Thu Tư, lại tinh tế khẽ hôn lên gương mặt cậu rồi cất bước ôm
Thu Tư về phía phòng ngủ. Mà lúc này Thu Tư mới tỉnh táo lại, hơi vùng vẫy bừa
bãi trong lòng Tang Mặc Ngôn: “Thả tôi xuống, thả tôi xuống ngay.”
Vốn là gương mặt tràn ngập nhu
tình, vì những lời nói và hành động của Thu Tư, ngay tức khắc khôi phục lại
trạng thái lạnh băng ngày xưa: “Em chán ghét anh chạm vào em như thế sao?”
Không cảm giác được sự tức giận
Tang Mặc Ngôn vừa phát ra, Thu Tư cúi đầu giải thích: “Tôi là đàn ông, anh cũng
là đàn ông. Tôi bị anh ôm như vậy ra ngoài, nếu chạm mặt Thiệu quản gia thì
sao?” Tuy là cậu giống như phụ nữ nằm dưới thân Tang Mặc Ngôn tiếp nhận tất cả
nhưng cậu không muốn ở trước mặt người khác, thứ tôn nghiêm còn sót lại không
mấy của cậu bị chà đạp thêm.
Tang Mặc Ngôn thu lại biểu tình,
trong ánh mắt khôi phục lại ôn nhu lúc nãy: “Thiệu quản gia không có phân phó
của anh thì sẽ không xuất hiện trong tầng này. Hơn nữa em là vợ của anh, anh ôm
em là việc cần làm.” Sau đó cúi đầu dịu dàng lưu lại một nụ hôn trên gương mặt
Thu Tư, thanh âm trầm thấp tràn đầy nhu tình ghé bên tai Thu Tư nhẹ nhàng nói:
“Anh không chỉ muốn giống như bây giờ ôm em vào trong ngực, chờ đến khi chúng
ta đều già cả rồi, anh cũng sẽ ôm em như vậy vào lòng, đưa em đi những nơi em
muốn.” Tiếp theo dịu dàng hôn lên hai má, trán, lông mày, mắt, mũi của Thu Tư
vì ngượng mà càng ngày càng nóng, cuối cùng nụ hôn dừng lại trên đôi môi đỏ
mọng của cậu. Không xâm nhập, chỉ là đơn thuần cùng chạm vào nhau, nghĩ muốn
đem tình yêu sâu sắc truyền đạt đến Thu Tư.
Nghe được những lời nói thâm tình
của đối phương, Thu Tư cũng không phản kháng nữa mà thành thật nằm trong lòng
Tang Mặc Ngôn. Từ trước tới nay cậu vẫn luôn mong chờ những lời nói tràn đầy
tình cảm ấm áp này nhưng khi cậu thực sự nhận được thì lại có nhiều khác lạ. Tuy
sự ấm áp vẫn còn lưu trong lòng nhưng hai người đều là đàn ông, hơn nữa mình
vẫn là bị ép buộc, thật sự có thể hạnh phúc sao? Thu Tư hơi mơ hồ nhìn người
đang gắt gao ôm chặt lấy cậu vào lòng. Giới tính thật sự rất quan trọng sao?
Hay là vứt bỏ những thành kiến ban đầu của cậu, biết đâu sẽ nhận được hạnh phúc
cậu khát vọng từ nhỏ…
Trong khoảng thời gian cậu trầm
tư suy nghĩ, Tang Mặc Ngôn đã nhẹ nhàng buông Thu Tư nằm trên giường của hai
người họ, cũng cởi hết quần áo của hai bên ra, trần như nhộng dính lại với
nhau. Thu Tư vừa mới hoàn hồn, ngơ ngác nhìn chằm chằm Tang Mặc Ngôn vây lấy
cậu ở phía trên, sau đó giống như đã hạ quyết tâm, nhanh chóng nghĩ muốn dâng
đôi môi của mình lên chạm vào môi Tang Mặc Ngôn. Vốn là một màn tình nồng nhưng
do tốc độ của Thu Tư quá nhanh, trán cậu đập vào trán Tang Mặc Ngôn nên chấm
dứt.
Tang Mặc Ngôn buồn cười nhìn Thu
Tư nằm dưới thân đang xoa xoa trán, dùng bàn tay ấm áp đặt lên trán Thu Tư nhẹ
nhàng xoa xoa giúp cậu: “Còn đau không?” Giọng nói dịu dàng khiến hai gò má Thu
Tư càng thêm nóng rực.
Ngượng ngùng lắc đầu, vươn tay
kéo lấy chăn phủ lên che cả gương mặt đỏ hồng của mình, không muốn cho Tang Mặc
Ngôn nhìn thấy dáng vẻ này của mình. Hành động này khiến ý cười của Tang Mặc
Ngôn càng ngày càng lớn. Hắn cúi đầu ôn nhu hôn lên ngực Thu Tư làm Thu Tư thốt
lên những tiếng rên rỉ khó mà nghe thấy được. Tang Mặc Ngôn cũng nhân cơ hội
này kéo tấm chăn trên mặt Thu Tư ra, bàn tay lướt xuống lối vào giữa hai chân
cậu, nhẹ nhàng vuốt ve.
“Đừng!” Thu Tư kinh động kêu một
tiếng, phản xạ giữ chặt cổ tay Tang Mặc Ngôn.
Tang Mặc Ngôn nở nụ cười ôn nhu,
nhẹ giọng trấn an: “Đừng sợ.” Cho đến khi Thu Tư dần dần thả lỏng, Tang Mặc
Ngôn mới trở lại cầm bàn tay Thu Tu. Mười ngón tay gắt gao đan vào nhau hợp
thành một, hắn cúi đầu dùng môi mình nhẹ nhàng cọ cọ lên đôi môi của Thu Tư
khiến cậu có một cảm giác kỳ quái hướng thẳng đến đại não, càng thêm vô lực nằm
dưới thân Tang Mặc Ngôn. Nhìn phản ứng người bên dưới, Tang Mặc Ngôn cười cười,
thanh âm trầm thấp dịu dàng, xứng với một câu: “Thu Tư, anh yêu em.” Khiến hai
gò má Thu Tư đã hồng đến không thể hồng hơn được nữa.
Trước kia, mỗi lần nghe Tang Mặc
Ngôn bày tỏ, Thu Tư luôn có cảm giác vô cùng bực mình nhưng lần này lại khiến
lòng cậu có những thay đổi kì lạ. Cậu mở to đôi mắt, hai gò má hồng hồng nhìn
nét mặt dịu dàng của Tang Mặc Ngôn, giọng điệu nghiêm túc hỏi: “Anh thật sự sẽ
ở bên tôi đến già? Sẽ không rời bỏ tôi?”
Biết Thu Tư trước kia đều chỉ cô
đơn một mình, Tang Mặc Ngôn đau lòng ôm Thu Tư vào trong ngực: “Anh sẽ làm vậy.
Chẳng những kiếp này, nếu có kiếp sau, kiếp sau nữa, anh cũng sẽ ở bên em, sẽ
không để em cô đơn như trước nữa.”
Nghe lời cam đoan thâm tình của
Tang Mặc Ngôn, Thu Tư nhẹ nhàng đẩy đối phương ra, nhìn chằm chằm đôi mắt chân
thật của Tang Mặc Ngôn: “Thật sự?”
“Ừ.” Khẽ gật đầu, Tang Mặc Ngôn
dùng giọng nói trầm thấp nhẹ giọng tiếp tục nói bên tai Thu Tư: “Anh rất yêu
em, rất yêu em, yêu đến mức so với tính mạng anh còn quan trọng hơn.”
Lời bảo đảm của Tang Mặc Ngôn
cùng với tình cảm ấm áp vô tận đều giữ trong ngực Thu Tư khiến Thu Tư lần thứ
hai vụng về dùng đôi môi mình lấp đầy đối phương. Hai đôi môi quấn lấy nhau,
hương vị tình dục nồng đậm tràn ngập trong không khí.
Nhẹ nhàng đỡ Thu Tư nằm trên
chiếc giường lớn mềm mại, một đêm triền miên từ đó bắt đầu…
Tình cảm mãnh liệt qua đi, Tang
Mặc Ngôn nghiêng người nằm cạnh Thu Tư đang say giấc, một tay chống đỡ đầu, tay
kia nhẹ nhàng lướt trên những đường nét ở gương mặt Thu Tư, nụ cười dịu dàng từ
đầu đến cuối lưu lại trên gương mặt Tang Mặc Ngôn, giống y như một cậu nhóc học
sinh vừa mới biết yêu, luôn luôn hôn lên mặt Thu Tư. Không biết qua bao lâu,
Tang Mặc Ngôn nhẹ nhàng xuống giường, mở ngăn tủ bên giường ra lấy một kẹp văn
kiện ở trong đó. Mở văn kiện, bên trong là một số tờ giấy được đánh máy và in
ra, trên mặt giấy có rất nhiều dấu bút đỏ chăm chỉ viết vẽ trên đó.
“Xem ra bản 100 điều vợ chồng ở
chung này thật sự có thể thay đổi được quan hệ của chúng ta.” Hai ngày trước,
Vương Lạc gửi e–mail cho hắn, nói cái này có thể thay đổi được quan hệ của hắn
với Thu Tư. Mới đầu hắn cũng không tin , không ngờ rằng khi dùng thử mấy điều
lại nhận được kết quả ngoài dự liệu thế này. Nghĩ đến nụ hôn vụng về của Thu Tư
lúc nãy làm cho ý cười của Tang Mặc Ngôn càng thêm nồng đậm. Gập văn kiện lại
đặt về chỗ cũ, hắn trở lại giường ôm lấy Thu Tư, tiến vào mộng đẹp…
Mặt trời chiếu rọi trên cao, Thu
Tư mới mở đôi mắt buồn ngủ mơ màng, nhìn thấy Tang Mặc Ngôn không có bên cạnh,
trong đáy lòng cậu hơi thất vọng. Thở dài một hơi, vừa định ngồi dậy thì cả
người bủn rủn vô lực khiến cậu nằm lại trên giường. Phía sau vì vừa động mà đau
đớn khiến cậu nhớ lại buổi tối hôm qua, gương mặt vốn tái nhợt trong nháy mắt
biến thành đỏ rực.
“Thức rồi à?” Tang Mặc Ngôn mặc
một bộ quần áo thoải mái, bưng một ly sữa, không biết xuất hiện từ lúc nào ở
trước giường Thu Tư.
“Uống ly sữa trước đi.” Hắn nhẹ
nhàng nhấc chăn lên.
“… Được.” Cậu vừa nói xong thì đã
được đối phương nâng thân thể dậy, tựa vào ngực Tang Mặc Ngôn, tiếp theo Thu Tư
vẻ mặt đỏ bừng hỏi: “Hôm nay chúng ta đến cô nhi viện vào lúc nào?”
“Không thể…”
“Tại sao?” Nghe Tang Mặc Ngôn từ
chối, Thu Tư có phần kích động lớn tiếng chất vấn. Rõ ràng hôm qua đã đồng ý,
còn để cho hắn…
Vẻ mặt ôn hòa tươi cười của Tang
Mặc Ngôn không biến mất, ngược lại dịu dàng cầm bàn tay mát lạnh của Thu Tư nắm
trong lòng bàn tay mình: “Thu Tư, lần sau phải nghe anh nói cho hết. Anh nói
không thể đi vào hôm nay vì buổi tối chúng ta đi tham dự đại thọ 80 tuổi của
ông nội Vương Lạc. Ngày mai chúng ta đến cô nhi viện Dũ Tâm.”
“…Được, vừa rồi…xin lỗi…”
Nhẹ nhàng hôn lên trán Thu Tư,
Tang Mặc Ngôn ôn nhu nói: “Không sao, em nghỉ ngơi đi. Một lát nữa anh sẽ gọi
em.” Nói xong để Thu Tư thoải mái nằm lại trên giường, bàn tay vẫn siết chặt
lấy tay Tang Mặc Ngôn khiến trái tim chìm nổi của Thu Tư cũng an tâm rất nhiều.
“…Ừm.” Cảm giác Tang Mặc Ngôn bây
giờ và Tang Mặc Ngôn trước đây có phần khác biệt, nhưng kiểu thay đổi này khiến
Thu Tư cảm thấy được cậu ở chung với Tang Mặc Ngôn bây giờ rất thoải mái.
“Ngủ đi.” Thanh âm ôn hòa giống
như một bài hát ru khiến Thu Tư bất giác tiến vào mộng đẹp…
Khi tỉnh lại, mặt trời đã lặn về
phía Tây mà Tang Mặc Ngôn vẫn nắm lấy tay cậu đang xem văn kiện. Phát hiện Thu
Tư tỉnh dậy, hắn buông văn kiện xuống, đứng dậy hôn lên môi Thu Tư một chút.
“Thức dậy thôi. Ăn một chút gì đó
rồi chúng ta đến nhà Vương Lạc.”
“Ừ.” Cảm thấy tinh thần tốt lên
nhiều lắm, Thu Tư mỉm cười trả lời, liền được Tang Mặc Ngôn đỡ ngồi dậy. Cậu
duỗi thắt lưng, thấy thân thể cũng không quá khó chịu.
Ăn cơm xong, mặc âu phục Thiệu
quản gia chuẩn bị cho cậu với Tang Mặc Ngôn rồi lên xe của hắn đến nhà lớn của
Vương gia. Khi đến Vương gia thì màn đêm cũng đã buông xuống. Thu Tư vừa mới
xuống xe thì thanh âm của Vương Kiệt, người chưa tới tiếng đã tới trước rơi vào
tai cậu: “Thu Tư, Tang đại ca, sao giờ hai người mới đến.” Vừa định bổ nhào vào
người Thu Tư thì nó đã bị Vương Lạc đứng ở phía sau túm cổ áo, xách sang một
bên.
“Hai người đến rồi. Vào chào hỏi
ông nội đi thôi, lúc nãy ông nội vừa nhắc vì sao cậu còn chưa đến.”
Hơi thở Tang Mặc Ngôn lại biến về
bộ dáng lạnh băng, gật gật đầu với Vương Lạc, rồi quay đầu, trong nháy mắt
khuôn mặt trở nên ôn nhu vô cùng, dịu dàng dắt tay Thu Tư: “Đi thôi, Thu Tư.”
Đối với gương mặt biến hóa của
Tang Mặc Ngôn, Thu Tư không biết phản ứng thế nào cho nên ngơ ngác đáp lại: “A,
ừ.”
Vương Kiệt bị lãng quên ở một
bên, úp sấp trên bả vai Vương Lạc, thấp giọng hỏi: “Này anh, Tang đại ca học
được cách biến sắc mặt khi nào vậy?”
Vương Lạc bóp mũi em trai anh,
bất đắc dĩ lắc đầu: “Suỵt! Nói ít thôi, cẩn thận mày bị Tang đại ca của mày
chỉnh đốn thì ông anh đây cũng không giúp được gì đâu.”
“Lại uy hiếp em…” Vương Kiệt le
lưỡi bướng bỉnh, liền biết điều ngậm miệng, không nói nữa.
Cont.