Tác phẩm: Hôn nhân tạm được.
Tác giả: Huỳnh Dạ.
Thể loại: Hiện đại, lạnh lùng công ôn nhu thụ, nhất thụ nhất công, bình thản ấm áp, he.
Tình trạng: Hoàn. [17 Chương – 3 Phiên ngoại].
Edit: Hà Hi, Lạc Hi.
Nguồn: Hà Ảnh Cư.
Couple: Tương Trữ Chiêu [công] – Tuyên Hòa [thụ].
Giới thiệu:
Tận đến lúc bị đưa vào trong phòng khách,
Tuyên Hòa vẫn không biết đã xảy ra chuyện gì.
Ngoại trừ mẹ của mình cùng mấy người hầu
đứng ở bên cạnh, trong phòng khách còn có thêm hai người xa lạ. Một người là
một bà lão tuổi gần sáu mươi, còn một người là một thanh niên trẻ hoảng hai
mươi tuổi. Nhìn qua tư thế một ngồi một đứng của bọn họ, thanh niên trẻ tuổi
kia hơn phân nửa là tùy tùng của bà lão.
Tuyên Hòa ngồi xuống, khách sáo chào hỏi: “Người
khỏe.”
Mẹ cậu ở bên cạnh vội cười nói với lão bà
kia: “Đây là đứa con thứ hai của cháu, Tuyên Hòa. Năm nay
24 tuổi, vẫn còn đang học đại học.”
Trong lời nói của mẹ nghe được một chút
thái độ nịnh nọt cực nhỏ bé, Tuyên Hòa nhíu mày, lại nghe thấy bà lão ngồi đối
diện lộ ra thần sắc hiền lành, ôn hòa hỏi han: “Bình
thường con thích làm những gì?”
Ngoài trừ chơi game, xem anime, tìm manhua, còn lại chính là cả ngày lang thang ngoài đường, đây là cuộc sống của cậu. Nhưng Tuyên Hòa không thành thật trả lời, chỉ nói: “Ngẫu nhiên đọc sách, luyện chữ... Cháu đang học hệ tiếng Trung, cũng có học thư pháp.”
Bà lão dường như thở nhẹ nhõm một hơi,
cười nói: “Con nhìn qua cũng rất nhu thuận, bình thường
thích ra ngoài chơi không?”
Tuyên Hòa lắc đầu, bắt đầu cảm thấy kỳ
quái.
Bà lão tự hồ rất hài lòng với đáp án này,
còn nói: “Nhìn con ở tuổi này, cũng nên có bạn gái chứ.”
...Không, cháu không có bạn gái. Tuyên
Hòa trả lời.
Sau đó bà lão này lần lượt hỏi một số vấn
đề thượng vàng hạ cám, từ cái nhìn về giá cả dầu mỏ đến yêu thích rượu lâu năm
của nhãn hiệu nào, quả thực là không chỗ nào không hỏi, cho đến cuối cùng, sau
khi bà lão uống xong một ly trà, bình yên rời đi, nhưng từ đầu đến cuối, Tuyên
Hòa cũng không biết bà lão quái lạ này là ai.
Chờ cho bà lão rời khỏi, mẹ của Tuyên Hòa
đứng dậy, có chút do dự nói: “Xem tình huống này, đối
phương coi như vừa lòng... Con cũng biết bản thân đã đến tuổi nên kết hôn, cái
khác không cần mẹ nhiều lời, đợi lát nữa mẹ cho quản gia đem tư liệu của đối
phương đến cho con, nhớ rõ phải xem đấy.”
Tuyên Hòa không hiểu ra sao trở về phòng,
không lâu sau, quản gia cầm một tập tư liệu đến. Tuyên Hòa nhìn trừng trừng ảnh
chụp đàn ông trên đầu tập tư liệu, hơi hơi bĩu môi, tự giễu cười. Trách không
được thần sắc của mẹ lại như vậy, đối tượng kết hôn là đàn ông, có cha mẹ nhà
ai sẽ vui vẻ từ đáy lòng.
Cậu đã sớm biết hôn nhân của mình phải từ
gia tộc quyết định, cho nên vốn cũng không ôm hy vọng gì, chỉ là cha mẹ không
chọn anh hai được coi trọng, cũng không chọn em gái được sủng ái yêu thương, mà
lại chọn đứa con trai thứ đứng nửa vời ở giữa là cậu này để làm thông gia, nói
đến cùng, cũng chỉ bởi vì anh hai là người thừa kế chính thống, là cháu đích
tôn, em gái mới hai mươi tuổi, cha mẹ luyến tiếc, cho nên mới đẩy cậu đi.
Trong thời đại này, đồng tính luyến ái đã
không còn hiếm lạ nữa, mười mấy năm trước luật pháp cũng đã thông qua luật hôn
nhân của đồng tính, nhưng bên trong xã hội truyền thống Trung Quốc, đối với
dồng tính luyến ái vẫn có nhiều lời khinh thường, mặc dù đồng tính đã sớm có
thể thông qua điều trị khoa học kĩ thuật để lưu lại hậu đại thì vẫn như thế.
Tuyên Hòa lật từng tờ tư liệu, đối phương
năm nay ba mươi bảy tuổi, lớn hơn cậu mười ba tuổi. Cậu lại cười khổ, tiếp tục
xem, bên dưới viết dều là danh hiệu công tác cá nhân, còn có thân phận địa vị
của cha mẹ, từ đây Tuyên Hòa cũng nhìn ra người này có quyền thế, ít nhất giàu
hơn nhà cậu là điều không thể nghi ngờ.
Mà người đàn ông trên ảnh chụp nói thật bộ dáng cũng
không kém, mặc bộ âu phục ba lớp phong thái tương đương cao ngất, nếu Tuyên Hòa
là đống tính luyến, hơn phân nữa sẽ bị hấp dẫn cũng không chừng, nhưng mà đây
cũng là chỗ có vấn đề lớn nhất... Tuyên Hòa cũng không thích đàn ông.
-~Mục Lục~-
Chương 11 --- Chương 12 --- Chương 13 --- Chương
14
Chương 15 --- Chương 16
Chương 17
PN:
1 --- 2 --- 3