Tuyên Hòa cùng Tương Trữ Chiêu ở đảo nhỏ phía nam hơn mười
ngày, ngoại trừ đến bãi biển phơi nắng, còn đi nội thành dạo phố, thuận tiện
cũng đi thăm di tích cổ, cuối cùng mới y theo kế hoạch đã lên từ trước về nước.
Hai người về đến nhà, buổi chiều cùng ngày liền đến nhà cha mẹ
Tương Trữ Chiêu để thăm hỏi, sau khi dùng xong bữa tối mới tạm biệt về nhà.
Tuyên Hòa sớm mệt đến không muốn nói chuyện, vội vàng tắm rửa, bất tri bất giác
liền nằm ngủ ở trên giường. Chờ đến lúc cậu lại tỉnh lại, phát giác mình mới
ngủ ba tiếng, không khỏi gãi gãi đầu, đứng dậy xuống giường.
“… Tương tiên sinh đâu?” Tuyên Hòa tùy tiện hỏi một nữ dong
đang thu dọn bàn trà. Cậu ở trước mặt người khác, từ trước đến nay đều xưng hô
Tương Trữ Chiêu là Tương tiên sinh, thật không phải bởi vì thẹn thùng, chỉ là
không quen xưng thẳng tên của người lớn tuổi hơn mình.
“Tương tiên sinh có khách đến thăm.” Nữ dong trả lời. “Hiện
tại bọn họ đang ở phòng khách.”
“Tôi đã biết, cảm ơn cô.”
Tuyên Hòa xoay người đi về phòng bếp, trong lòng cảm thấy kỳ
quái. Tạm thời không nói hiện tại đã gần đêm khuya, Tương Trữ Chiêu thoạt nhìn
cũng không giống sẽ dễ dàng tha thứ cho loại khách chẳng phân biệt được thời
gian trường hợp đến thăm hỏi như thế này. Cậu bảo nữ dong chuẩn bị hồng trà
nóng cùng bánh mì kẹp bơ và nho khô ngâm rượu, một mình ngồi ở trong nhà ăn ăn
bữa khuya.
Một bàn nhỏ bánh mì sấy khô ăn xong, cũng chỉ qua hơn mười
phút, Tuyên Hòa cuối cùng vẫn không thể nén được lòng hiếu kỳ, lặng lẽ đi về
phía phòng khách, đứng ở chỗ góc chết của chỗ rẽ nhìn lén về phía phòng khách,
Tương Trữ Chiêu ngồi ở trên sô pha, còn lại đối diện là một người đàn ông nhìn
không quen mặt, Tuyên Hòa suy nghĩ một hồi mới nhớ đến, người này tựa hồ tên là
Trầm Trác Vân, là bạn cũ của Tương Trữ Chiêu.
Tuyên Hòa nín thở, nghe đối thoại của hai người đàn ông ở đầu
kia phòng khách.
“… Tôi đã nói rồi, cậu còn muốn làm cái gì.” Tương Trữ Chiêu
không kiên nhẫn nói, ngón tay bưng tách cà phê dùng sức đến cơ hồ muốn bóp nát
quai chén, nhìn ra được anh đang cực lực khắc chế mình không ném cái chén qua.
“Xin lỗi.” Trầm Trác Vân tựa vào sô pha, dường như có chút sầu
não nói. “Thời điểm đó, tôi thật sự không phải cố ý làm như thế.”
“Trầm Trác Vân, tôi không muốn nói đến chuyện đã qua.” Tương
Trữ Chiêu lạnh lùng nói, “Nói thẳng đi, rốt cuộc cậu muốn cái gì? Nghe nói việc
làm ăn ở nước ngoài của cậu xảy ra một số vấn đề.”
Đối phương có chút ngoài ý muốn nói: “Không, tôi tới không
phải vì tiền.”
“Vậy chẳng lẽ cậu tới là vì muốn tìm tôi ôn chuyện cũ?” Tương
Trữ Chiêu hừ một tiếng.
“… Cậu vẫn giống trước kia, vẫn dễ dàng tức giận như thế, hoàn
toàn không thay đổi.” Trầm Trác Vân bật cười. “Nếu tôi nói đúng thì sao? Cậu
bằng lòng không?”
“Cậu có thể cút.” Tương Trữ Chiêu lộ ra vẻ mặt căm thù đến tận
xương tủy.
Trầm Trác Vân than nhẹ một tiếng buông tay, nói: “Được rồi,
tôi sẽ liên lạc với cậu sau.” Hắn dừng một chút, bỗng nhiên lại hỏi: “Người kia
đi ngủ trước rồi?”
“Liên quan gì đến cậu.” Tương Trữ Chiêu nhăn mày.
“Hỏi một chút thôi.” Trầm Trác Vân tùy ý nói. “Cậu ta cùng tôi
khi so sánh… Như thế nào?”
“Chỗ nào của cậu ấy cũng đều tốt hơn cậu.” Nam nhân
ngạo mạn nói. “Lại nói, đến nay tôi còn không biết rốt cuộc cậu có ưu điểm gì.”
“Ít nhất khuôn mặt này cũng không tính là kém?” Trầm Trác Vân
ôm hai má, bật cười. “Tôi nhớ rõ trước kia cậu từng khen ngợi mặt của tôi.”
“Cậu đã già rồi.” Tương Trữ Chiêu bình tĩnh nói.
Trầm Trác Vân thở dài, chậm rãi nói: “Cậu nói đúng, tôi quả
thật không còn trẻ, nhưng còn nhiều thời gian…” Hắn không nói tiếp, khiến cho
câu nói trôi đi ở trong cổ họng.
Tương Trữ Chiêu nhìn đối phương, nhìn hồi lâu, cho đến khi
Trầm Trác Vân cảm thấy nghi hoặc, mới lạnh lùng thản nhiên nói: “Sau này đừng
đến đây, tôi không muốn nhìn thấy cậu.”
Trầm Trác Vân sửng sốt một chút, cười mà như không cười nói:
“Cậu sợ tôi gặp cậu ta?”
Tương Trữ Chiêu không trả lời, chỉ đứng dậy, gọi người tới
tiễn khách. Tuyên Hòa nhanh chóng rón ra rón rén rời đi, cho đến khi an toàn
lên lầu rồi mới nhẹ nhàng thở ra.
Nhưng mà buổi tối hôm đó, cho đến tận khi Tuyên Hòa ngủ rồi,
Tương Trữ Chiêu vẫn không trở về phòng.
Sáng sớm hôm sau, khi Tuyên Hòa rời giường, Tương Trữ Chiêu
đang mặc quần áo, ngón tay chậm rãi cài nút áo sơ mi, một bên nói: “Nhanh đi
rửa mặt, bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi.”
Tuyên Hòa tùy ý ừ một tiếng, lập tức đứng dậy rửa mặt chải
đầu, thay một bộ quần áo ở nhà nhẹ nhàng, ngồi ở trong nhà ăn, cùng Tương Trữ
Chiêu ăn bữa sáng. Đối phương từ hôm nay trở đi phải trở lại công ty làm việc,
Tuyên Hòa ngơ ngác nhìn bộ veston trên người đối phương, nhớ tới ngày nghỉ của
mình cũng đã xong, không khỏi có chút bi ai.
“Ngơ ngẩn cái gì.” Nam nhân chớp mắt, khẩu khí
không phải tốt lắm nói.
Tuyên Hòa hồi phục tinh thần, nói: “Không có gì, đúng rồi, em
hôm nay phải đi về một chuyến…”
Tương Trữ Chiêu từ chối cho ý kiến nói: “Để lái xe đưa đi, em
trở về sớm một chút, không có chuyện gì thì không cần ở lại lâu.”
Ngữ khí của nam nhân có chút đạm mạc, dường như cũng không
muốn Tuyên Hòa về nhà lâu lắm, nhưng trong lúc nhất thời Tuyên Hòa cũng không
nghĩ nhiều, ở mặt ngoài vẫn đáp ứng; trên thực tế, cậu đích xác cũng không định
ở lâu, lần này trở về, chẳng qua là bởi vì lúc trước mẹ có dặn qua, sau khi
xong tuần trăng mật thì phải về nhà một chuyến, không hơn.
Hai người dùng xong bữa sáng, Tương Trữ Chiêu liền mặc vào áo
vest ra khỏi nhà đi làm.
Tuyên Hòa chơi game, lại liên lạc với bạn học ở sở nghiên cứu,
hỏi chuyện sắp tới ở lớp học, cuối cùng mới miễn cưỡng lên xe trước giữa trưa,
để cho lái xe đưa về nhà.
Cậu vẫn chưa muộn, cũng không có mới đến, hai mẹ con ngồi ở
trong nhà ăn, đều không nói gì, đợi cơm nước xong xuôi, hai người đi ra phòng
khách, mẹ cậu mới bày ra bộ dáng từ mẫu, bắt đầu hỏi cậu cuộc sống ở Tương gia,
thái độ làm người của Tương Trữ Chiêu, đến lúc biết bọn họ đã đến trung tâm
đồng tính sinh con để bàn bạc, thần sắc đột nhiên trở nên vừa lòng.
“… Làm như vậy là được rồi, con phải biết rằng, dù sao các con
đều là đàn ông, không có con, tài sản sau này còn không phải rơi vào tay người
ngoài.” Mẹ cậu lắc đầu thở dài. “Tốt nhất có thể sinh con trai, sau này có thể
kế thừa Tương gia. Nhà bọn họ từ trước đến nay đều là mấy đời con một, không có
người thừa kế là trăm triệu không được.”
Tuyên Hòa không trả lời, chỉ đờ đẫn nghe mẹ cậu nói đâu đâu,
kỳ thật ngay cả một chữ cũng không nghe vào tai.
Không lâu sau, em gái Tuyên Đình của cậu cũng đã trở lại.
Tuyên Hòa ngồi ở trên sô pha, nhìn Tuyên Đình đã hai mươi tuổi dựa sát vào
trong lòng mẹ cậu, một bên làm nũng nói tiền không đủ dùng, một bên lại nhắc
tới vừa rồi đi dạo phố nhìn thấy một bộ trang sức mới, mẹ cậu tự nhiên không
ngăn cản được con gái nhỏ nũng nịu mềm giọng, cũng không nhiều lời lấy ra tín
dụng đưa cho Tuyên Đình, thế là Tuyên Đình một bên sung sướng tán thưởng ‘Mẹ
tốt nhất’ một bên dùng sức ôm mẹ cậu.
Tuyên Hòa bình tĩnh uống ngụm trà, nói với mẹ: “Mẹ, con còn có
việc, đi trước.”
Nhưng mẹ cậu còn chưa ra tiếng giữ lại, Tuyên Đình đã gắt
giọng: “Anh hai chớ đi, em có chuyện muốn nói.”
“Chuyện gì?” Tuyên Hòa ngẩn ra. Cậu cùng người em gái này xưa
nay lạnh nhạt, nói cũng không quá vài câu, hoàn toàn không nghĩ tới đối phương
sẽ có chuyện tìm tới cậu.
“Anh trở về hỏi một chút xem Tương tiên sinh có rảnh không.”
Tuyên Đình cười thật ngọt. “Bạn trai em muốn quen anh ấy. Bọn họ kỳ thật là bạn
học cùng một trường, chỉ là thời gian nhập học kém nhiều cho nên không có duyên
phận quen biết. Lúc trước khi anh ấy nghe nói đến quan hệ giữa Tương tiên sinh
và nhà chúng ta, liền vấn muốn đi thăm hỏi Tương tiên sinh.”
Tuyên Hòa trầm mặc một lúc lâu sau, uyển chuyển nói: “Tương
tiên sinh bề bộn nhiều việc, thường xuyên phải tăng ca.”
Kỳ thật là cậu nói dối, lại hoàn toàn không có chút áy náy,
cũng không cảm thấy mình nói dối có gì không tốt. Theo góc độ cá nhân mà nói,
cậu cũng không hy vọng Tương Trữ Chiêu cùng người nhà của mình có nhiều tiếp
xúc.
“Cho nên em mới bảo anh trở về hỏi thử xem, các anh đã kết
hôn, chút việc nhỏ ấy anh ta sẽ không từ chối chứ.” Tuyên Đình bĩu bĩu đôi môi
nhỏ, có chút bất mãn nói: “Bạn trai em rất có tài hoa, người cũng tuấn tú lịch
sự, Tương tiên sinh sẽ không vì chuyện này mà tức giận.”
“… Bạn trai của em, rốt cuộc vì sao muốn gặp Tương tiên sinh?”
Tuyên Hòa thản nhiên nói.
Tuyên Đình trừng lớn mắt, chớp chớp đôi mắt với lông mi chuốt
cao vút, kinh ngạc nói: “Anh hai anh đây là ý gì?” Cô giống như đã bị vũ nhục
đề cao âm lượng. “Chẳng qua là thăm hỏi mà thôi, anh cũng biết đối thương nhân
mà nói nhân mạch rất quan trọng, dù sao Tương tiên sinh có quan hệ với nhà
chúng ta, anh ngay cả việc nhỏ ấy cũng không muốn giúp sao?”
Mẹ cậu ở bên cạnh vội vàng hòa giải: “Được rồi Tiểu Đình, đừng
lớn tiếng như thế, anh hai con lại không có cự tuyệt con.”
Tuyên Hòa lúc này đã không biết phải nói gì, hai người phụ nữ
trước mặt này căn bản không có ý định cần sự đồng ý của cậu, dường như cậu
chẳng qua là một người ngẫu nhiên có cầu tất ứng. Cậu thở dài trong lòng, ở mặt
ngoài vẫn nói: “Gần đây anh ấy bề bộn nhiều việc, anh sẽ cho em số điện thoại
thư kí của anh ấy, em tự gọi điện thoại đến hẹn trước thời gian.”
Tuyên Đình vẫn như cũ không cam lòng, nhưng trong khoảng thời
gian ngắn cũng không biết nên làm thế nào thuyết phục Tuyên Hòa, đành phải chấp
nhận phương thức cậu đưa ra.
Lúc này cuộc gặp mặt có thể nói là tan rã trong không vui,
Tuyên Hòa ngồi trên xe, để cho lái xe trực tiếp đưa về Tương gia, một bên gọi
điện thoại đến công ty của Tương Trữ Chiêu, không ngoài dự đoán, người nhận
điện thoại là Tiền thư kí, đối phương cười trêu chọc cậu một phen xong, mới để
cho Tương Trữ Chiêu nghe máy.
“… A lô.” Đầu kia điện thoại, thanh âm của Tương Trữ Chiêu có
vẻ không rõ lắm.
Tuyên Hòa áy náy nói: “Xin lỗi đã quấy rầy, cái đó, em…”
“Có việc nói thẳng.” Đối phương thở dài nói, dường như có chút
mỏi mệt. “Chút nữa tôi phải họp.”
Tuyên Hòa vội vàng đem chuyện hôm nay về nhà đã xảy ra nói một
lần, lại nói một lần áy náy, tiếp theo sợ hãi nói: “Nếu anh không rảnh, hoặc là
không muốn gặp, trực tiếp cự tuyệt là được rồi, thật sự không cần để ở trong
lòng.”
Tương Trữ Chiêu im lặng sau một lúc lâu, nói: “Đã biết, chuyện
này tôi sẽ suy nghĩ.”
Trong khoảng thời gian ngắn cậu không biết còn muốn nói gì,
đành phải im lặng. Đầu kia điện thoại Tương Trữ Chiêu cũng không nói chuyện,
một lát sau, mới nói: “Buổi tối… Có thể phải tăng ca.”
Tuyên Hòa ngẩn ra, không biết nên nói lại cái gì, đành phải
nói: “Vâng.”
“Em phải nhớ ăn bữa tối.” Đối phương không kiên nhẫn nói.
Cậu nghe vậy, theo bản năng nói: “Anh cũng vậy…” Cậu sợ làm
cho đối phương cảm thấy mình quản nhiều chuyện, lại nói tiếp: “Em không phải
muốn trói buộc anh… Chỉ là ăn nhiều một chút sẽ tốt hơn, nếu không tiện rời
công ty, hay là muốn ăn thứ gì khác, em có thể cho đầu bếp trong nhà chuẩn bị
rồi đưa đến.”
Lúc này thanh âm Tương Trữ Chiêu tiêu thất càng lâu, cuối cùng
mới thấp giọng nói: “Không cần.”
Tuyên Hòa có chút vô thố, nghĩ đến mình vẫn là nói sai rồi,
lúc đang do dự có nên giải thích hay không, lại không nghĩ rằng nam nhân ở đầu
kia điện thoại bất ngờ nói: “Buổi tối đừng ngủ quá sớm.” Tiếp theo lại vội vàng
nói câu ‘Tạm biệt’ liền cúp điện thoại.
Cậu nhìn di động đã ngắt máy, bỗng nhiên cảm thấy trên mặt hơi
nóng.
Vài ngày sau, Tuyên Hòa bớt thời gian đến bệnh viện một
chuyến. Hạ Sùng Nhạc an vị ở trong phòng khám chữa bệnh, thấy cậu đi vào, cười
hì hì hỏi: “Sao lại đến đây một mình? Tương Trữ Chiêu cư nhiên không đi cùng
cậu.”
“Gần đây công việc của anh ấy có vẻ bận rộn.” Tuyên Hòa cũng cười.
“Hôm nay chỉ là tới lấy kết quả kiểm tra, tôi nghĩ không cần phiền đến anh ấy.”
Hạ Sùng Nhạc nghiêng đầu, nói: “Tất cả tư liệu kiểm tra đều ở
trong này, cậu có thể xem một chút.” Hắn vừa nói vừa đem phần tư liệu đưa tới,
“Thai nhi phát triển rất tốt, đúng như dự đoán là một bé trai.”
“Như dự đoán?” Tuyên Hòa giật mình.
“Trong quá trình phát dục, cũng có thể xuất hiện tình huống
khác, trước kia cũng có án lệ, lúc kiểm tra là bé trai, nhưng sau khi sinh ra
mới phát hiện trẻ con có hai loại bộ phận sinh dục.” Hạ Sùng Nhạc gãi gãi bên
má. “Nhưng loại tình huống này cực kỳ hiếm thấy, không cần quá lo lắng.”
“Như vậy a…”
Cậu mở tư liệu ra, phía trên chính là một số ghi chép kiểm tra
thông thường liên quan đến cơ thể mẹ đại diện cùng thai nhi, trong đó cột giới
tính thai nhi ghi chú rõ là nam, mà hai cột cha mẹ điền tên cậu cùng với Tương
Trữ Chiêu.
“Thời gian tới, có thể siêu âm được rồi, đến lúc đó các cậu có
thể nhìn thấy tấm ảnh chụp đầu tiên của đứa nhỏ.” Hạ Sùng Nhạc mỉm cười. “Sau
này nếu không có thông báo nào khác, cậu có thể một tháng đến một lần, cơ thể
mẹ đại diện sẽ cố định làm kiểm tra sinh sản, dựa theo quy định một phần tư
liệu này sẽ được giao cho các cậu.”
“Được, cảm ơn anh.” Tuyên Hòa nói, khi đang muốn đứng dậy cáo
từ, Hạ Sùng Nhạc đã đứng dậy trước một bước.
“… Kế tiếp là thời gian nghỉ ngơi của tôi.” Hạ Sùng Nhạc nhìn
đồng hồ, lộ ra một nụ cười mời mọc với Tuyên Hòa. “Không biết tôi có vinh hạnh
mời bạn đời của Tương Trữ Chiêu uống cà phê không?”
Tuyên Hòa theo phản xạ nói: “Không thành vấn đề.”
Hai người dùng thang máy xuống lầu một đi bộ đến căn tin của
bệnh viện, khi đi vào một gian cà phê, Hạ Sùng Nhạc hỏi: “Cậu muốn uống gì? Cà
phê nơi này coi như ngon, đến ngay cả Tương Trữ Chiêu ngẫu nhiên đến đây cũng
sẽ thưởng thức.”
“Đều có thể.” Tuyên Hòa lễ phép nói.
“Tôi đây liền tự quyết định.” Hạ Sùng Nhạc vừa cười vừa gọi
phục vụ cho hai tách cà phê nóng, rồi thanh toán tiền luôn.
Hai người tìm một góc ngồi xuống, Tuyên Hòa uống một ngụm cà
phê mới vừa đưa tới, cảm giác trong miệng một loại đắng chát, hơi hơi nhăn mày,
cầm lọ đường bắt đầu xúc vào trong chén.
Hạ Sùng Nhạc nhìn cử chỉ của cậu, một lát sau, mới cười nói:
“Cậu quả nhiên còn rất nhỏ.” Hắn ngừng một lát. “Thật không biết rốt cuộc Tương
Trữ Chiêu suy nghĩ cái gì.”
Tuyên Hòa sửng sốt.
Đối phương không chú ý tới thất thần của cậu, chỉ lại tiếp tục
nói: “Đừng hiểu lầm, những lời này không phải là hạ thấp cậu. Chẳng qua Tương
Trữ Chiêu quả thật cũng là một người rất khó hiểu, tôi cùng cậu ta quen biết
vài năm, hoàn toàn không nghĩ tới cùng lúc nhận được thiệp cưới cũng mới biết
được tôi chính là phù rể.”
Tuyên Hòa do dự một chút, nói: “Kỳ thật chúng tôi kết hôn quả
thật có chút vội vã, nhưng… Thật cũng không tính là vội vàng.”
Hạ Sùng Nhạc cười cười, nói: “Nói thật, tôi vốn nghĩ đến cậu
ta sẽ cả đời độc thân.” Hắn bỡn cợt tiến lại, dùng giọng nói trêu tức nói tiếp:
“Nghe lén cũng không phải thói quen tốt, nhưng tôi tha thứ cho cậu.”
Tuyên Hòa ngẩn ngơ, lập tức ý thức được hành vi nghe lén ở chỗ
rẽ ngày đó của mình, kỳ thật cũng không phải không ai phát hiện.
“Tuy rằng chỉ có nói mấy câu, nhưng sau khi cậu nghe được đối
thoại của tôi cùng cậu ta, hẳn là cũng phần nào hiểu rõ.” Hạ Sùng Nhạc uống một
ngụm cà phê, ngón tay vô thức úp lên mặt bàn bóng loáng, lẩm bẩm nói: “… Trước
kia Tương Trữ Chiêu thật thích người đó.”
Tuyên Hòa không biết mình nên trả lời cái gì, đành phải buông
tay, một lúc lâu sau, mới nói: “Mấy ngày hôm trước, người kia tựa hồ đã tới một
chuyến.”
“Cậu ta hơn phân nửa còn không hết hy vọng với Tương Trữ Chiêu.”
Hạ Sùng Nhạc cười lạnh, lập tức nhìn Tuyên Hòa, ôn hòa nói: “Cậu đừng lo lắng,
giữa bọn họ đã qua đi thật lâu, đều là chuyện hai mươi năm trước.”
“Tôi biết.” Tuyên Hòa bình tĩnh nói.
Cậu ngoài mặt tuy rằng thần sắc bất động, nhưng trong lòng lại
thật sự hơi bất an. Cũng không phải lo lắng Tương Trữ Chiêu còn lưu luyến Trầm
Trác Vân, hoặc là giữa bọn họ có thể ôn chuyện cũ, mà là đối với tương lai của
mình sinh ra một loại lo lắng không xác định. Mặc dù thái độ của Tương Trữ
Chiêu đối xử với Trầm Trác Vân vô cùng chán ghét cùng ngạo mạn, nhưng Tuyên Hòa
rất rõ ràng, tính cách của Tương Trữ Chiêu vốn là như thế, vô luận đối với tình
nhân cũ có lưu luyến hay không, Tương Trữ Chiêu cũng không thể biểu hiện tự
nhiên.
Cậu chậm rãi uống xong cà phê, nói tạm biệt với Hạ Sùng Nhạc,
lại cảm thấy loại hương vị đắng chát hơi chua này từ đầu tới cuối vẫn ở trong
khoang miệng, thật lâu cũng không tan đi.
Từ lúc tuần trăng mật kết thúc đến nay, qua gần một tháng.
Trong khoảng thời gian này, Tương Trữ Chiêu ngẫu nhiên sẽ tăng ca, nhưng số lần
cũng không thường xuyên, mà thời điểm Tương Trữ Chiêu không tăng ca, ngoại trừ
trường hợp định kỳ đến câu lạc bộ thăm Alice mà anh gửi nuôi, hoặc là hiếm hoi
phải ra ngoài xã giao, phần lớn thời gian đều ở nhà.
Ngay từ đầu Tuyên Hòa nhìn Tương Trữ Chiêu đang ngồi ở trong
phòng, còn không biết nên ở chung với đối phương như thế nào, sau đó mới phát
hiện đối phương căn bản không có ý gì khác, thường thường đều là làm chuyện của
mình, đọc tạp chí tài chính và kinh tế hoặc là lên mạng, có đôi khi thậm chí
một bên lật từ điển một bên đọc tiểu thuyết văn học Đức.
Tuyên Hòa không dám quấy rầy đối phương, lại cảm thấy bỏ đi
tựa hồ không lễ phép, liền dứt khoát mang laptop vào trong phòng, đeo tai
phone, mặc kệ chơi game hoặc là xem anime nghe nhạc cũng sẽ không ảnh hưởng đến
đối phương.
Đên nay cũng là y như vậy, Tuyên Hòa tựa vào đầu giường đeo
tai phone, không chút để ý mở trang game, để cho bộ phim trên trang chủ bắt đầu
chiếu, là một ca khúc miêu tả vợ cùng chồng ở chung, làn điệu nhẹ nhàng, phối
hợp với cảnh tượng đáng yêu cô gái xinh đẹp tóc đuôi ngựa nằm ở trên sàn nhà
trong anime còn có ca từ khôi hài, Tuyên Hòa nhịn không được bật cười.
Vừa mới cười ra, cậu lại vội vàng nhịn tiếng cười, nhìn sang
bên cạnh, Tương Trữ Chiêu đang giở sách văn học nước ngoài chỉ nhăn mặt liếc
cậu một cái, thoạt nhìn không giống bộ dáng tức giận, thế là Tuyên Hòa cũng
không lo lắng.
Cậu tháo tai phone, đang muốn hỏi đối phương có muốn ăn khuya
hay không, rồi bảo nữ dong đi chuẩn bị, bỗng nhiên chú ý tới trong tay phải của
nam nhân có một ngón tay móng tay hơi xước ra, vội vàng đứng dậy tìm bấm móng
tay, nói: “Móng tay của anh tốt nhiên nên cắt một chút, bằng không vướng vào
quần áo sẽ bị xé ra…”
Nam nhân ngước mắt lên, chỉ yên lặng nhìn cậu.
Tuyên Hòa giật mình, hơi không tự nhiên nói: “Cái đó, em…”
Trên mặt Tương Trữ Chiêu có vẻ không kiên nhẫn, bàn tay vươn
ra, lại úp lòng bàn tay xuống, tựa hồ hoàn toàn không định cầm lấy bấm móng
tay.
Tuyên Hòa do dự một chút, cầm tay đối phương, thay nam nhân
cắt sửa móng tay. Bấm xong một bàn, phát hiện móng tay của mấy ngón còn lại
cũng hơi dài, Tuyên Hòa ôm chặt tư tưởng thuận tiện cắt hết một lượt móng của
tay kia, cuối cùng lấy ra cái giũa nhỏ trong bấm móng tay, thay đối phương mài
mềm tất cả móng tay vừa mới cắt còn hơi sắc.
Lại không nghĩ rằng, sau khi cắt xong móng tay, Tương Trữ
Chiêu liếc cậu một cái, tiếp theo cũng đưa chân lại. Tuyên Hòa á khẩu không trả
lời được, đành phải cầm bàn chân không có độ ấm của đối phương, bắt đầu cắt sửa
móng chân.
… Cậu bỗng nhiên cảm thấy, bản thân có lẽ không phải gả cho
một người đàn ông xấu tính, mà là nuôi một con sủng vật khó hầu hạ.
Sau khi làm xong tất cả, Tuyên Hòa thu dọn sạch sẽ các thứ,
nhớ tới chuyện vừa rồi, liền hỏi Tương Trữ Chiêu: “Có muốn ăn khuya không? Em
đi bảo người ta chuẩn bị.”
Đối phương tựa hồ chần chờ một chút, mới gật đầu.
Tuyên Hòa mỉm cười, nói: “Anh có cái gì đặc biệt muốn ăn
không?”
“Thế nào cũng được.”
Thế là cậu bò xuống giường, ra khỏi phòng, gọi nữ dong phụ
trách, suy nghĩ một lúc lâu sau, mới bảo người ta nấu một nồi cháo nhỏ, bên
trong chỉ thả thịt cá mui cùng hành băm gừng thái chỉ, nữ dong biết sở thích
dùng cơm của Tương Trữ Chiêu, cháo cũng không nấu quá nhừ. Tuyên Hòa chờ cháo
nấu xong, liền tự mình trở về phòng gọi Tương Trữ Chiêu ăn khuya.
Tương Trữ Chiêu ngồi trong nhà ăn, mệt mỏi liếc nhìn cháo nóng
được múc vào trong bát một cái, nhưng không lập tức ăn, ngược lại ngồi ở chỗ cũ
bất động.
Tuyên Hòa vội vàng hỏi: “Anh không muốn ăn cháo sao? Hay là em
bảo người ta làm đồ ăn khác…”
“Không cần.” Tương Trữ Chiêu một ngụm từ chối.
“Vậy… Sao anh không ăn?”
Đối phương nghe vậy, trên mặt bỗng nhiên lộ ra một tia chán
ghét, than thở nói: “Rất nóng.”
… Nóng?
Tuyên Hòa hơi hơi sửng sốt một chút, nhìn khuôn mặt phiền toái
giống như đứa trẻ của đối phương, miễn cưỡng nhịn xuống tiếng cười đã tràn đầy
cổ họng, đột nhiên bừng tỉnh, thời điểm Tương Trữ Chiêu ăn cơm luôn có bộ dáng
chậm rãi, kỳ thật cũng không phải vì giả bộ, mà là không nghĩ để cho người khác
biết mình có đầu lưỡi sợ nóng như mèo, mới dùng loại phương pháp quanh co này
che giấu bản thân.
Hiện tại cẩn thận suy nghĩ, khi Tương Trữ Chiêu dùng cơm hơn
phân nửa sẽ ăn sandwich trước hoặc là những đồ ăn không có nhiệt độ, đồng thời
canh nóng hoặc là đồ ăn chính vừa mới nấu xong đặt ở trên bàn thường để tới
cuối cùng mới ăn; mặc dù sức ăn nhỏ, một bữa cơm không ăn hết bao nhiêu, nhưng
còn lại cũng đều là đồ ăn nóng, được ăn luôn là sa lát cùng món ăn nguội, Tuyên
Hòa còn tưởng ẩm thực của đối phương thiên về ăn nhẹ, hóa ra là không phải.
Cậu nhịn ý cười, ngồi xuống bên cạnh đối phương, dùng thìa
quấy bát cháo cho nam nhân, làm cho hơi nóng tán nhanh hơn một chút.
“… Anh thật sự sợ nóng như thế?”
“Em có ý kiến gì.” Tương Trữ Chiêu hung dữ trừng cậu một cái
nói.
“Không có, em không có ý kiến.” Tuyên Hòa chung quy không nhịn
được cong môi lên.
Qua một lúc lâu sau, cậu dùng thìa múc một chút cháo, hơi nhấm
nháp, cảm thấy độ ấm đã đủ lạnh, liền nói với nam nhân: “Hiện tại hẳn là có thể
ăn được…” Cậu vừa nói vừa đưa thìa cho đối phương, thấy Tương Trữ Chiêu nhìn
thìa, nghĩ rằng đối phương để ý mình đã dùng qua, thế là còn nói: “Em gọi người
lấy thìa mới đến.”
“Không cần.” Tương Trữ Chiêu ngắn ngủi nói.
Tuyên Hòa chăm chú nhìn bộ dáng đối phương lấy thìa mình đã
dùng qua từ từ ăn cháo, trong khoảng thời gian ngắn bỗng nhiên cảm thấy, loại
cuộc sống hôn nhân này thật sự cũng không gọi là khổ sở, có lẽ bởi vì giữa bọn
họ vốn không có tình yêu, cho nên cũng không thể nói hôn nhân là một nấm mộ
tình yêu.
Cậu đồng thời nghĩ như thế, lại vô ý thức xem nhẹ một số
chuyện có thể đang chuyển biến, vô luận là phương diện tốt hay là phương diện
tương phản.
Chờ hai người ăn khuya xong, Tuyên Hòa bỗng nhiên nhớ tới
chuyện hội nghị nghiên cứu và thảo luận học thuật, liền nói với Tương Trữ
Chiêu: “Cái đó… Em có một việc muốn nói với anh.”
Đối phương nhìn lại, thần sắc bình tĩnh nói: “Chuyện gì.”
“Cuối tuần này có một hội nghị nghiên cứu và thảo luận học
thuật, ở vùng khác, thời gian kéo dài một tuần, em định theo giáo sư đi tham
gia, lớp học cũng có mấy bạn học cùng đi.” Tuyên Hòa có chút không yên nói,
cũng có chút chột dạ. Cậu kỳ thật đã báo danh tham gia, lại hiện tại mới nói
cho nam nhân, tuy rằng cũng không phải thật sự cần đối phương phê chuẩn, nhưng
cậu nhiều ít có điểm tình nghi tiền trảm hậu tấu.
Tương Trữ Chiêu nghe vậy, thần sắc trầm xuống, nói: “Một
tuần?”
“Kỳ thật thời gian của hội nghị đại khái là năm ngày, nhưng
nơi đó phong cảnh tuyệt đẹp nổi tiếng, cho nên có bạn học đề nghị chơi hai ngày
rồi mới về.” Tuyên Hòa đáp.
“Không được đi.” Tương Trữ Chiêu lạnh lùng nói.
Tuyên Hòa ngẩn ngơ, theo phản xạ hỏi ngược lại: “Vì sao?”
Lúc này Tương Trữ Chiêu không nói gì, nhưng thần sắc lạnh lùng
lại biểu hiện anh cũng không vui vẻ, thậm chí không vì câu hỏi lại của Tuyên
Hòa mà dao động. Tuyên Hòa có chút kinh ngạc, từ đáy lòng nảy lên một loại tình
tự hỗn loạn giữa khó hiểu cùng kinh ngạc phẫn nộ.
“Chẳng qua là một hội nghị nghiên cứu và thảo luận học thuật
thôi, vì sao anh không cho em đi?” Tuyên Hòa hỏi lại một lần, âm điệu lại không
hề có điểm nhấn.
“Cuối tuần sẽ xuất phát, em chắc chắn không có khả năng là vừa
rồi mới nhận được thông báo.” Tương Trữ Chiêu cười lạnh. “Hiện tại mới nói cho
tôi biết, em căn bản không định hỏi ý kiến của tôi.”
“Em vì sao phải cần sự đồng ý của anh?” Tuyên Hòa sửng sốt.
“Loại chuyện này, em không nghĩ cần thiết phải hỏi anh.”
Tương Trữ Chiêu nghe vậy, thần sắc càng thêm lạnh lùng nghiêm
nghị, đáy mắt dần dần dấy lên tức giận. Anh đứng lên, cười lạnh, nói: “Đúng,
quả thật không cần phải…”
“Anh…” Tuyên Hòa cũng có chút tức giận, nhưng vẫn cố gắng áp
chế cảm xúc, nói: “Vô luận như thế nào, em đã quyết định phải tham gia.”
Tương Trữ Chiêu liếc mắt nhìn cậu, tựa hồ đánh mất ý muốn tiếp
tục nói chuyện, xoay người liền rời khỏi nhà ăn. Tuyên Hòa chưa đi lên, cũng
không có ý định nói gì nữa. Cậu nằm nhoài trên bàn nhà ăn, trong lòng ngoại trừ
tức giận bất đắc dĩ, còn cảm thấy có chút mệt mỏi.
Cậu luôn chăm sóc Tương Trữ Chiêu, đối xử với một người đàn
ông ba mươi bảy tuổi như một đứa trẻ, hiện tại đối phương tức giận, trong đầu
Tuyên Hòa lại mất đi ý niệm trấn an đối phương.
Tương Trữ Chiêu là một người trưởng thành, cũng có thể có lý
trí của người trưởng thành, trong cuộc sống hàng ngày của hai người, cho dù đối
phương không được tự nhiên một chút, Tuyên Hòa cũng biết nên ứng đối thế nào;
nhưng vấn đề hiện tại là, đối phương hiển nhiên cố tình gây sự, Tương Trữ Chiêu
có lẽ là tức cậu trước khi đi mới thông báo chuyện này, nhưng biểu hiện chắc
như đinh đóng cột không cho phép cậu đi cũng quả thật quá mức khuôn phép.
… Cậu không muốn thừa nhận, trong lòng lại cảm thấy có chút
thất vọng với Tương Trữ Chiêu.
Buổi tối hôm đó, Tương Trữ Chiêu không trở về phòng, Tuyên Hòa
cũng không đi tìm đối phương, cậu ở trên chiếc giường đôi lăn qua lộn lại, hồi
lâu sau mới miễn cưỡng ngủ.
Buổi sáng ngày hôm sau, khi cậu tỉnh lại rõ ràng vẫn là thời
gian ăn sáng bình thường, Tương Trữ Chiêu cũng đã ra khỏi nhà đi làm. Tuyên Hòa
có trì độn thế nào, cũng biết Tương Trữ Chiêu còn đang tức giận, cậu cười lạnh
ăn xong bữa sáng, liền xoay người trở về phòng.
Cả ngày này, phần lớn thời gian cậu đều đùng để chơi game,
buổi tối Tương Trữ Chiêu không trở về đúng giờ, chỉ thông báo trước cho nữ dong
đêm nay phải tăng ca, không cần chuẩn bị bữa tối. Bởi vậy Tuyên Hòa một mình ăn
xong bữa tối, liền tự đi làm chuyện của mình, cũng không chờ Tương Trữ Chiêu
trở về, đi ngủ sớm.
Cậu ngủ quá sớm, thế nên căn bản không biết buổi tối hôm nay
Tương Trữ Chiêu đến tận nửa đêm mới trở về; mà khi cậu tỉnh lại, phát hiện bên
cạnh giường không có dấu vết ngủ, liền hiểu được chiến tranh lạnh giữa hai
người đã tự động kéo dài đến cách ngày.
Lần này Tương Trữ Chiêu không đi làm sớm, hai người ngồi ở
trong nhà ăn, hai mặt nhìn nhau, đều không nói chuyện. Tuyên Hòa cảm thấy sự
tình không thể cứ tiếp tục phát triển như vậy, hơn nữa qua một ngày, cậu đã
không còn thấy phẫn nộ giống như lúc trước, chung quy quyết định làm người cúi
đầu trước, mở miệng hỏi: “Anh còn tức giận?”
Đối phương hừ một tiếng, nhưng ánh mắt thật ra chuyển qua.
Tuyên Hòa cảm thấy đối phương có lẽ đã có thể bình tĩnh để đối
mặt lẫn nhau, thoáng nhẹ nhàng thở ra, tiếp tục nói: “Em thật có lỗi khi không
nói trước cho anh, nhưng đầy chỉ là hội nghị nghiên cứu và thảo luận mà thôi,
đối với việc viết luận văn của em rất có ích.”
Tương Trữ Chiêu không nói một lời.
Tuyên Hòa bình thản nói: “Nếu anh không muốn em đi quá lâu, em
có thể chỉ tham gia hội nghị, sau khi hội nghị chấm dứt liền lập tức trở về.”
Đang lúc cậu cảm thấy tranh chấp mà chuyện này mang đến nên
kết thúc như vậy, Tương Trữ Chiêu lại hừ lạnh một tiếng, thái độ gần như ngạo
mạn nói: “Tôi vẫn là câu nói kia –– không được đi.”
Vẻ mặt của Tuyên Hòa nhất thời trở nên cứng ngắc, quả thật có
chút không dám tin. Cậu đã cúi đầu trước, cũng không giống bình thường làm cử
chỉ trấn an đối phương, nhưng đối phương lại hoàn toàn không có ý định đi xuống
bằng bậc thang cậu đưa cho. Tuyên Hòa thần sắc hờ hững đứng dậy, xoay người rời
đi, ngay cả một chút thanh âm cũng không phát ra.
… Lúc này cậu thật sự tức giận.
Cont.