Khi Tang Mặc Ngôn đi vào phòng
sách, Thiệu quản gia đã đứng thẳng ở bên bàn chờ hắn một thời gian. Tang Mặc
Ngôn không hề cất tiếng đi qua đối phương, ngồi xuống vị trí người chủ, lạnh
lùng nhìn chằm chằm Thiệu Vân.
“Ngươi có biết hôm nay ta tìm
ngươi tới là vì chuyện gì không?” Tang Mặc Ngôn khoanh hai tay trước ngực, bất
giác phát ra hơi thở khiến người ta có cảm giác áp bách.
“Biết.” Thiệu Vân cúi đầu, không
dám nhìn Tang Mặc Ngôn.
“Vậy ngươi lựa chọn ở chỗ này an
phận làm một Thiệu quản gia, hay là quay về công ty làm tổng giám đốc dưới một
người trên vạn người?” Ánh mắt lạnh băng lộ ra tia nguy hiểm.
“Thiệu gia mấy đời đều làm quản
gia phụ tá Tang gia, thề chết cũng không thay đổi.” Thiệu Vân ngẩng đầu quỳ một
gối xuống, bày tỏ lòng trung thành. Thiệu gia năm đời đều là quản gia của Tang
gia, chưa từng thay đổi, cho nên không thể vì tư tình của bản thân mà bỏ đi tổ
huấn gia quy.
“Vậy ngươi thành thành thật thật
làm quản gia của nhà này cho tốt, đừng có những ý nghĩ trái phận.” Tang Mặc
Ngôn đứng thẳng lên, nhìn xuống Thiệu Vân đang quỳ gối, thanh âm lạnh như băng
tuyết làm cho đối phương bất giác run rẩy.
“Vâng.” Nhận thức rõ thân phận
của mình, chính là lời phụ thân vẫn dạy bảo anh, nhưng anh không biết làm thế
nào để dứt bỏ được tình cảm này. Bảy năm qua, mỗi một lần tin tức của Thu Tư
được đưa tới đều là qua tay anh, anh đã cùng Tang Mặc Ngôn nhìn thấy Thu Tư mấy
năm nay trưởng thành. Lúc đầu với cậu là hiếu kỳ, rồi hiểu rõ, đến cuối cùng là
mê luyến, anh cũng muốn bỏ tình cảm này đi, thế nhưng những ký ức đã mang đến
tình cảm lại không có cách nào phai nhạt được.
“Thiệu Vân, ngươi cùng ta lớn lên
từ nhỏ, phụ thân của ngươi lúc trước lại là quản gia của đất tổ, luôn luôn chăm
sóc ta. Ngươi cũng biết ta quan tâm Thu Tư, cho nên đừng để ta phát hiện ra
điều gì, bằng không…” Những lời tiếp theo Tang Mặc Ngôn không cần nói nhưng
Thiệu Vân đã rất rõ là gì.
“Vâng.”
“Đi ra ngoài đi. Thu Tư còn chưa
tỉnh, không cần gọi cậu ấy rời giường.” Nhắc tới Thu Tư, biểu tình Tang Mặc
Ngôn mới chuyển biến tốt lên một chút, lại lần nữa ngồi xuống.
“Vâng.” Anh là quản gia, là người
quản lý tất cả mọi chuyện lớn nhỏ của Tang gia, cho nên trong lòng không thể
tồn tại tình cảm không bao giờ có được, nhưng cũng đã không thể quay về như
trước nữa rồi. Có lẽ yên lặng bảo vệ ngôi nhà này, với bản thân cũng đã là hạnh
phúc. Ít nhất anh mỗi ngày có thể nhìn thấy ‘người ấy’, nghe thấy ‘người ấy’,
có thể sử dụng khả năng của mình để bảo vệ ‘người ấy’, thế cũng là đủ với anh
rồi. Tuy rằng nghĩ như vậy nhưng trong tim vẫn siết lại đầy đau đớn.
Khi Thiệu quản gia rời đi, Tang
Mặc Ngôn lấy từ trong ngăn kéo bên cạnh ra một hộp gấm màu đỏ nho nhỏ. Hắn ôn
nhu vuốt ve bên ngoài hộp một chút rồi mới mở nó ra, nhìn hai chiếc nhẫn cưới
cho nam trong hộp, trong mắt Tang Mặc Ngôn lộ ra một thần sắc khác — Thu Tư,
ngày mai em sẽ hoàn toàn thuộc về tôi.
Thu Tư đang mê man khẽ mở hai
mắt, cảm giác được toàn thân đau nhức và vô lực khiến tim cậu càng thêm nặng
trĩu. Loại cuộc sống này khi nào mới kết thúc, nhớ đến việc ngày hôm qua làm
Thu Tư càng chịu không được.
Cửa phòng bị đẩy ra, không cần
suy nghĩ nhiều cũng biết là ai. Dù sao ở cái nhà này người có thể tùy tiện ra vào
phòng cũng chỉ có tên ác ma kia thôi.
“Thu Tư, em tỉnh rồi. Muốn ăn gì?
Tôi bảo Thiệu quản gia làm cho em.” Tang Mặc Ngôn ngồi bên đầu giường, dịu dàng
ôm Thu Tư vào trong lòng, cậu giống như đứa trẻ mới sinh nằm trên người Tang
Mặc Ngôn.
“Không muốn ăn.” Toàn thân bủn
rủn làm Thu Tư ngay cả nói cũng không muốn nhiều lời.
“Không ăn làm sao được.” Tang Mặc
Ngôn yêu thương hôn nhẹ lên môi Thu Tư.
“Không muốn ăn là không muốn ăn.
Tại sao chuyện gì của tôi anh cũng phải quản?” Cậu là đàn ông, dù là bán cho
Tang Mặc Ngôn thì bản thân cũng có thể có quyền quyết định. Cậu ghét bị khống
chế.
“Bởi vì em là của tôi.” Cảm nhận
được Thu Tư phản kháng, khẩu khí của Tang Mặc Ngôn lại vô thức lạnh băng lên.
“Lần nào anh cũng nói những lời
này, anh không phiền nhưng tôi rất phiền.” Cậu thật sự không chịu nổi cảm giác
tất cả tôn nghiêm của mình bị đem dẫm nát dưới chân này. Cậu thấy như mình đang
đứng bên bờ sắp sụp đổ đến nơi rồi.
“Vô luận tôi nói hay không nói
thì đây đều là sự thật. Được rồi, em nghỉ ngơi cho tốt đi. Dưỡng đủ tinh thần
mới có thể tham gia hôn lễ ngày mai.” Biết Thu Tư không thể chấp nhận được
trong ngày một ngày hai, Tang Mặc Ngôn chỉ có thể nhẫn nại kìm nén tức giận
đang dâng lên, để Thu Tư một mình yên lặng một chút.
Buông Thu Tư lại trên giường,
Tang Mặc Ngôn lạnh lùng liếc mắt nhìn Thu Tư sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn
không chịu khuất phục một lượt rồi mới xoay người rời đi. Mà Thu Tư còn đang
nổi nóng, hoàn toàn không có lưu ý đến từ ‘hôn lễ’ vừa rồi, bản thân vô cùng
mệt mỏi nên chỉ chốc lát cậu lại ngủ thiếp đi.
Lúc tỉnh lại đã là đêm khuya. Vì
một ngày không có ăn cơm nên bụng bắt đầu vang lên tiếng ọc ọc, ồn ào khiến Thu
Tư không thể ngủ được. Nhưng vừa mở mắt ra đã nhìn thấy Tang Mặc Ngôn không
biết trở về lúc nào ngay trước mắt, cánh tay của hắn lại còn gắt gao vòng qua
hông mình làm cho Thu Tư không thể cử động. Nhưng đói không thể chịu được, Thu
Tư từ từ định chuyển tay đối phương ra khỏi người mình, nghĩ muốn đi xuống tìm
cái gì ăn. Nhưng vừa mới di chuyển, Tang Mặc Ngôn liền tỉnh lại.
“Làm sao vậy?” Giọng nói thấp
trầm còn đượm vẻ buồn ngủ đã không có ngữ khí lạnh băng của ngày thường, cũng
làm cho Thu Tư không có kháng cự như ban ngày.
“Không có việc gì.” Nhưng tiếng
vừa dứt, bụng như là làm trái với cậu, thanh âm ‘ọc ọc, ọc ọc’ vang lên trong
ban đêm yên tĩnh làm cho Thu Tư xấu hổ hận không có khe hở nào tách ra cho mình
chui vào.
“Đói bụng?” Mang theo ý vị cưng
chiều, Tang Mặc Ngôn cười một chút, bật đèn ở đầu giường, khoác y phục đi
xuống: “Em chờ một chút.” Nói xong, cũng không chờ Thu Tư trả lời liền biến mất
ngoài cửa.
Qua nửa tiếng, Tang Mặc Ngôn mới
trở lại phòng, bưng khay thức ăn trong tay đặt trước người Thu Tư: “Em không có
ăn cơm một ngày, cho nên chỉ có thể ăn chút cháo trắng để tránh tổn thương dạ
dày.”
“Ân, cảm ơn.” Nhớ đến chuyện ban
ngày, Thu Tư có chút ngượng ngùng. Nếu nghe lời Tang Mặc Ngôn thì mình cũng
không đói bụng lúc nửa đêm thế này.
“Không có gì.” Đưa thìa cho Thu
Tư, Tang Mặc Ngôn ngồi một bên nhìn trên mặt Thu Tư có một tia ửng đỏ, bất giác
cũng nở một nụ cười.
Thu Tư bị nhìn chằm chằm có chút
bực mình, cúi đầu, xúc một thìa cháo cho vào trong miệng, hoàn toàn không có để
ý đến, cháo hôm nay với cháo những hôm trước mùi vị có chút bất đồng.
“Thế nào? Ăn ngon không?” Tang
Mặc Ngôn mỉm cười nhìn cháo trong bát Thu Tư đã có thể nhìn thấy đáy, hạnh phúc
tràn đầy trong lòng.
“Cũng được.” Mùi vị cháo này
dường như có chút là lạ? Bình thường Thiệu quản gia làm cái gì ăn cũng rất
ngon, sao hôm nay lại kỳ quái như vậy? Chẳng lẽ là Tang Mặc Ngôn làm? Thu Tư có
phần không thể tin trộm liếc nhìn Tang Mặc Ngôn ở bên cạnh.
“Sao vậy?”
“Không, không có chuyện gì. Chỉ
là có chút mệt.”
“Ngủ đi.” Nói xong đem khay đặt
trên bàn bên cạnh, cởi áo khoác, tắt đèn xong cũng lên giường theo, một lần nữa
kéo Thu Tư vào trong ngực. Tuy rằng Thu Tư vẫn không quen với hành động thân
mật này, nhưng trên người Tang Mặc Ngôn tỏa ra hơi thở ấm áp làm cho Thu Tư
bình yên ngủ… Cho đến khi bụng hơi khó chịu đau nhức, còn mang theo cảm giác
buồn nôn khiến Thu Tư không thể không tránh ra khỏi lồng ngực ấm áp, hành động
của cậu làm Tang Mặc Ngôn bừng tỉnh.
“Sao vậy? Vẫn đói sao?” Tang Mặc
Ngôn cũng ngồi dậy theo, lại bật đèn, nhìn thấy sắc mặt Thu Tư có phần trắng
bệch: “Em làm sao vậy?” Thanh âm lần này chứa đựng lo lắng chưa bao giờ có.
“Tôi đau bụng.” Thu Tư ôm bụng,
cảm giác càng ngày càng khó chịu, nhịn không được nhảy nhanh xuống giường, cũng
bất chấp thắt lưng đau nhức vội chạy về phía nhà vệ sinh.
Nhìn thấy Thu Tư không thoải mái,
Tang Mặc Ngôn cũng khẩn trương đi theo sau đến khi bị đối phương đóng sầm cửa
nhà vệ sinh lại.
“Thu Tư, thế nào? Vẫn đau lắm
sao?” Thanh âm lạnh lùng trời sinh mang theo lo lắng và bất an.
“Không có chuyện gì…chỉ là tiêu
chảy mà thôi…không cần lo lắng.” Giọng nói của Thu Tư còn thêm tiếng nôn ọe, làm
trong lòng Tang Mặc Ngôn đứng ở ngoài cửa rất bối rối.
Cuối cùng vẫn không yên lòng,
nhấc điện thoại nội tuyến trong biệt thự: “Thiệu quản gia.”
“Vâng.”
“Gọi điện thoại cho Vương Lạc,
bảo hắn đến đây một chuyến ngay bây giờ. Thân thể Thu Tư không thoải mái.”
“Được.” Giọng nói Thiệu Vân vốn
mang vẻ buồn ngủ, đồng thời cũng hòa một tia lo lắng.
Khi Vương Lạc mang hộp thuốc đến,
Thu Tư chạy vào nhà vệ sinh đã bốn lần, cả người vô lực nằm trong lòng Tang Mặc
Ngôn làm ánh mắt Tang Mặc Ngôn ở bên cạnh tràn đầy lo lắng.
“Mau tới đây, nhìn xem Thu Tư bị
làm sao.” Sợ hãi chưa từng có lan dần trong tim Tang Mặc Ngôn, bàn tay cầm cổ
tay Thu Tư cũng bất giác dùng sức, ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì.
Vương Lạc bất chấp mấy việc khác,
chuyên nghiệp ngồi xổm trước mặt Thu Tư, mở miệng lưỡi cùng mắt của cậu, cẩn
thận kiểm tra thêm những chỗ khác nữa rồi thở dài, nhẹ giọng hỏi: “Thu Tư, cậu
có phải là miệng khô, nôn mửa, đi tả, đồng thời còn có giữa bụng đau nhức
không?” Thu Tư hơi hơi gật đầu, cậu tiêu hao toàn bộ khí lực, nằm trong lòng
Tang Mặc Ngôn càng có vẻ mệt mỏi.
“Đây là hiện tượng ngộ độc thức
ăn, lúc trước cậu ấy đã ăn cái gì?” Thu hồi ống nghe, Vương Lạc hơi tò mò. Tang
gia lớn như vậy làm sao lại phát sinh ra sự kiện ngộ độc thức ăn?
“Cháo tôi nấu.”
“Cậu biết nấu cháo?” Vương Lạc
trừng mắt thật to, không thể tin nổi nhìn chằm chằm Tang Mặc Ngôn. Cho tới bây
giờ không có nghe nói Tang Mặc Ngôn chỉ biết kiếm tiền lại biết nấu thức ăn.
“Tối hôm nay là lần đầu tiên
nấu.” Vốn tưởng rằng rất đơn giản, kết quả lại biến Thu Tư thành như vậy.
“Anh hai, anh thật lợi hại. Một
bát cháo bình thường cũng có thể để anh nấu thành độc dược…” Thu Tư ý thức hơi
mơ hồ nhưng cũng cảm giác được gân xanh trên trán Tang Mặc Ngôn đang nhảy giật
lên. Vương Lạc cũng biết kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt nên ngậm miệng
lại.
“Cuối cùng là phải làm thế nào?”
Nhìn bộ dáng không thoải mái của Thu Tư, tim Tang Mặc Ngôn như bị dao cắt, cũng
đồng thời làm hắn lộ ra vẻ cáu kỉnh chưa từng có.
“Không quá nghiêm trọng, truyền
một bình muối sinh lý sau đó nằm trên giường nghỉ ngơi. Nếu phát hiện có triệu
chứng choáng sốc như tay chân lạnh ngắt, sắc mặt tái xanh, huyết áp giảm thì
lập tức nằm thẳng, hai chân cố gắng nâng lên, sau đó gọi tôi đến đây. Tình
trạng hiện giờ xem như là không có việc gì. Tối hôm nay tôi ngủ ở phòng khách
kế phòng hai người.” Nói xong, Vương Lạc treo bình truyền cho Thu Tư rồi mới
ngáp dài xoay người rời đi.
“Ông chủ, hôn lễ ngày mai có cử
hành đúng hạn hay không?” Thiệu quản gia nãy giờ không lên tiếng, thấy Thu Tư
không có việc gì mới nhẹ lòng hỏi.
Bàn tay Tang Mặc Ngôn lướt nhẹ
qua hai má tái nhợt của Thu Tư: “Đúng hạn.”
“Vâng.”
Cho đến khi Thiệu quản gia rời
đi, ánh mắt Tang Mặc Ngôn cũng không rời gương mặt đang ngủ của Thu Tư, lẳng
lặng nhìn bình truyền của Thu Tư lúc đến đáy mới đứng dậy đặt cổ tay Thu Tư
xuống, rút kim. Hành động này làm Thu Tư tỉnh lại.
“Ngủ thêm một chút nữa đi, trời
sẽ sáng rất nhanh.” Giúp Thu Tư kéo góc chăn bị tụt xuống dưới lên ngang người.
“Ngày hôm nay cũng đã ngủ đến một
ngày, tôi không phải là heo.” Vì thật sự không còn khí lực gì nên Thu Tư nói
chuuyện âm thanh hơi yếu ớt. Tang Mặc Ngôn ôm lấy đối phương đang suy yếu vào
trong lòng, trong mắt thương xót vô tận.
“Còn khó chịu không?” Bàn tay
luồn vào trong chăn đặt trên bụng Thu Tư nhẹ nhàng xoa dịu, không có một tia
sắc dục, ngược lại có phần lo lắng.
Thu Tư nở một nụ cười nhợt nhạt:
“Cám ơn.” Tuy rằng bàn tay của Tang Mặc Ngôn ở vị trí hơi xấu hổ nhưng cảm giác
ấm áp dạt dào này dịch chuyển ở trên bụng làm cho chỗ cậu không thoải mái cũng
giảm bớt đi.
“Thực xin lỗi.” Tang Mặc Ngôn từ
nhỏ đến lớn chưa từng đứng trước bất kỳ ai nói xin lỗi, trên mặt hiện ra một
vệt đỏ ửng khả nghi.
Nhìn thấy bộ dáng của Tang Mặc
Ngôn lại khiến Thu Tư có chút xấu hổ.
“Không sao. Nhưng anh có thể nói
cho tôi biết anh vo gạo như thế nào không?” Đột nhiên nhớ tới cảnh Minh Nhược
Phong vo gạo, không phải cũng…
“Dùng nước sạch…” Xem ra Tang Mặc
Ngôn so với Minh Nhược Phong có hiểu biết cuộc sống hơn.
“… Sợ không sạch lại cho thêm
nước rửa bát.” Nghe được tiếp câu trả lời, trên mặt Thu Tư vệt đen càng nhiều.
Trong lòng chỉ có một nhận thức: “Hắn cùng Minh tiên sinh không hổ danh là anh
em.”
“Vậy anh nấu cháo như thế nào?”
Tuy rằng đâm vào nỗi đau của người khác là sai nhưng cậu thật sự tò mò, ngoại
trừ nước rửa bát, hắn còn cho thêm ‘gia vị’ gì nữa. Dù sao uy lực của nước rửa
bát cũng không lớn như vậy.
“Cho thêm thịt bò và cá nheo vào
hầm.” Lúc vào phòng bếp, cảm thấy hai thứ này có nhiều dinh dưỡng, thích hợp
với Thu Tư lúc này cho nên hắn mới bỏ thịt bò và cá nheo vào cháo để nấu, cuối
cùng múc cháo ra rồi bưng đến cho Thu Tư.
Thu Tư cảm thấy được sau lưng
lạnh ngắt: “Cá nheo nấu với thịt bò là có độc đấy.” Cậu làm sao lại luôn đụng
vào những người thiếu khuyết những kiến thức thông thường của cuộc sống vậy.
Hơn nữa có người nào cho trực tiếp những thứ này vào trong cháo để nấu đâu. Thu
Tư thấy được sinh mệnh mình có thể nói là rất mạnh mẽ rồi.
“Thực xin lỗi. Tôi không biết
những điều này.” Hắn thầm nghĩ thịt bò chứa nhiều protein, có thể nâng cao khả
năng đề kháng, mà cá nheo dinh dưỡng phong phú, thích hợp với thân thể suy yếu,
người suy sinh dưỡng nên ăn nhiều. Cho nên mới bỏ những thứ này vào cháo.
“Không sao.” Nhìn thấy Tang Mặc
Ngôn luôn bá đạo lạnh lùng nãy giờ xin lỗi làm Thu Tư có phần không được quen.
“Lần sau tôi sẽ chú ý.”
A? Ý ‘lần sau’ có phải là còn
muốn tiếp tục hủy hoại dạ dày của cậu hay không?
“Không. Không cần.” Thêm một lần
nữa thì cậu sẽ không còn đóng cửa ngồi trong nhà vệ sinh mà phải nằm trong nhà
xác sám hối cho sự nhẹ dạ của mình mất.
“Thực xin lỗi.” Tang Mặc Ngôn cúi
đầu hôn lên đôi môi không còn sắc máu, mang cảm giác mát rượi của Thu Tư, thanh
âm trầm thấp lại xin lỗi làm trái tim Thu Tư hơi mất tự nhiên nhảy lên. Chẳng
lẽ đây là di chứng của ngộ độc thực phẩm?
“Tôi…tôi đã nói là không sao mà.
Tôi hơi mệt.”
“Vậy ngủ một chút đi.” Nói xong,
giúp Thu Tư điều chỉnh tư thế để cậu có thể nằm thoải mái hơn. Ôn nhu trên
gương mặt dường như có thể chảy nước ra khiến tim Thu Tư đập nhanh hơn.
“Ân.” Nhắm chặt hai mắt không dám
mở, sợ nhìn thấy ánh mắt ôn nhu của Tang Mặc Ngôn sẽ nhiễu loạn tim mình.
Cont.