Đỡ Thu Tư ngồi ổn định ở vị trí
cạnh tay lái, Minh Nhược Phong nâng những ngón tay thon dài nhẹ nhàng lướt qua
gò má thanh tú của Thu Tư. Hành động nhỏ này làm cậu hé mở đôi mắt phiếm đỏ:
“Đây…là đâu?” Vì say rượu nên thanh âm của cậu nghe có hơi khàn khàn khiến dưới
bụng Minh Nhược Phong phát sinh một loại cảm giác nóng rực. Đè nén lại dục vọng
không nên có này, Minh Nhược Phong hít sâu một hơi rồi nói: “Bên ngoài quán
bar, tôi đưa cậu về nhà.”
Thu Tư lắc lắc đầu đau nhức:
“Tôi…tôi không có nhà…không có nhà.”
Nhìn Thu Tư khó chịu nhíu chặt
đôi mày, Minh Nhược Phong dùng bàn tay lành lạnh của mình ấn lên hai huyệt thái
dương của Thu Tư, mong có thể giảm bớt được sự đau đớn cho cậu: “…Về nhà tôi.”
“…Được.” Thu Tư vô thức gật đầu.
Cậu không muốn quay về biệt thự, chỗ đó không phải là nơi thuộc về cậu nữa. Nơi
được gọi là nhà phải có một nam chủ nhân và một nữ chủ nhân, còn có tiếng cười
của bọn trẻ. Cậu không nên rơi vào vòng xoáy tình cảm này, niềm hạnh phúc kia
không phải là của cậu…
Nét mặt của Minh Nhược Phong dịu
dàng nhìn thoáng qua Thu Tư đang mơ màng ngủ, anh bất đắc dĩ thở dài sau đó
khởi động xe…
Khi xe dừng lại ở trước biệt thự
ngoài ngoại ô, Minh Nhược Phong nhẹ nhàng ôm Thu Tư xuống xe. Đây là bất động
sản ông ngoại mua cho anh mười năm trước, nhưng do anh thường ở bên ngoài, gần
công ty cũng có một căn hộ cho nên ít người biết đến nơi này. Người hầu trong
biệt thự nhìn thấy tôn thiếu gia đã lâu không về đây đều rất kinh ngạc.
Khi nhìn thấy tôn thiếu gia vốn
không thích đụng chạm vào người khác mà lại đang ôm một người thì có người muốn
đỡ giùm nhưng Minh Nhược Phong nghiêng mình tránh bàn tay của người đang muốn
ôm Thu Tư ra, vẻ mặt không vui mang theo sự ớn lạnh buốt giá làm người hầu kia
rùng mình: “Đi làm một bát canh giải rượu, mang đến phòng ngủ chính.”
“Vâng… Vâng.” Người kia vội vàng
vâng lệnh, vừa dứt lời liền chạy ngay tới phòng bếp.
Thím Thẩm bước lên phía trước:
“Tôn thiếu gia, vị tiên sinh này ở…”
“Cậu ấy ở cùng với tôi.” Lưu lại
một câu này, Minh Nhược Phong cũng không nhiều lời nữa, ôm Thu Tư đang ngủ say
đi lên phòng ngủ trên tầng.
Đẩy cửa phòng ngủ ra, Minh Nhược
Phong khẽ đặt Thu Tư lên chiếc giường mềm mại, bàn tay vẫn còn lưu lại hơi ấm
của cậu nhẹ nhàng miết qua đôi môi đỏ hồng vì rượu của Thu Tư. Minh Nhược Phong
cũng bất giác chạm môi mình lên đôi môi của Thu Tư, quấn quýt một lúc mới lưu
luyến tách ra, đôi môi dần dần ghé đến bên tai Thu Tư, nhẹ nhàng nỉ non tên
cậu: “Thu Tư.”
“Tôi…muốn ngủ…ngủ, đừng ồn.” Thu
Tư mơ mơ màng màng muốn vươn tay đẩy Minh Nhược Phong đang quấy nhiễu giấc ngủ
của cậu ra xa nhưng lại bị anh bắt được cổ tay, nhẹ nhàng lưu lại một nụ hôn
trên đó. Minh Nhược Phong đứng dậy nhìn quần áo Thu Tư đang lộn xộn, ánh mắt
dần dần trở nên thâm trầm. Anh dùng một tay đỡ đầu, khi ngẩng lên, ánh mắt đã
trở lại tỉnh táo như trước.
Đông…Đông…
“Vào đi!”
Thím Lâm bê bát canh giải rượu
vào phòng, trộm nhìn cậu thanh niên mà tôn thiếu gia đã ôm vừa nãy rồi đặt ở
trên bàn: “Tôn thiếu gia, canh giải rượu nấu xong rồi, bây giờ có giúp vị tiên
sinh này uống luôn hay không?”
“Tôi sẽ chăm sóc cậu ấy. Còn nữa,
đừng nói cho bất kỳ kẻ nào là tôi ở đây.”
“…Vâng, tôn thiếu gia.” Bà từ nhà
chính phái đến đây, cũng coi như là một kẻ dưới được nhìn Minh Nhược Phong lớn
lên. Bà chưa từng thấy Minh Nhược Phong chăm sóc người khác như lần này, mà lại
là một cậu thanh niên diện mạo bình thường.
“Đi ra ngoài đi.”
“Vâng.” Một người hầu chỉ cần giữ
đúng bổn phận của mình là được rồi, thím Lâm biết rõ điều này nên cúi đầu ra
khỏi phòng.
Minh Nhược Phong dịu dàng đỡ Thu
Tư tựa vào ngực anh, rất cẩn thận dùng thìa múc nước canh thổi nguội đưa lên
miệng Thu Tư. Nhìn đôi môi Thu Tư vì bị nước canh làm ướt nên hiện lên một loại
gợi cảm khó tả. Sự chấn động thị giác này khiến dưới bụng anh có cảm giác căng
thẳng. Anh chăm chú nhìn đôi môi Thu Tư mà hoàn toàn không để ý gì khác. Vì vậy
Thu Tư vừa mới uống một thìa canh thì đã không muốn uống nữa, trong vô thức hất
đổ bát canh trong tay Minh Nhược Phong. Khi Minh Nhược Phong phản ứng lại thì
nước canh đã thấm ướt cái chăn trên người Thu Tư. Anh vội vàng kéo chăn ra,
nhìn thấy áo sơmi Thu Tư mặc cũng đã ướt đẫm, lo lắng không biết cậu có bị bỏng
không nên không suy nghĩ gì cởi luôn nó.
Lớp chăn khá dày đã loại bỏ nhiệt
độ của bát canh, chỉ lưu lại trên làn da cậu một vệt đỏ ừng mờ mờ thôi, Minh
Nhược Phong cũng an tâm, đồng thời, ánh mắt nhìn Thu Tư cũng dần nóng lên. Trên
làn da trần của Thu Tư còn lấm tấm những vệt nước óng ánh, dưới ánh đèn phát ra
một loại sắc thái mê hoặc kỳ ảo. Tất cả những cảnh sắc này làm hơi thở của Minh
Nhược Phong dồn dập hơn, thân thể nóng như lửa. Minh Nhược Phong bất giác cởi
toàn bộ quần áo còn lại trên cơ thể cậu, nhìn cặp mông tròn trịa trắng nõn của
Thu Tư, bàn tay khẽ lướt trên làn da trơn mềm làm Thu Tư rên nhẹ một tiếng. Một
tiếng rên rỉ này khiến dục tình trong mắt Minh Nhược Phong càng ngày càng dày,
ngón tay thon dài cũng chầm chậm vùi vào hậu đình nóng rực của Thu Tư…
Vừa muốn làm những hành động tiếp
theo thì Thu Tư mơ màng thốt lên những lời nói trong mơ làm Minh Nhược Phong
dừng tay lại. Cúi người nhìn nam nhân thanh tú này gọi tên của Tang Mặc Ngôn,
ba chữ đơn giản này lại giống như thần chú khiến cả người Minh Nhược Phong cứng
đờ lại. Anh gượng gạo nhếch khóe miệng tạo thành một nụ cười đau khổ, nhìn
gương mặt đỏ bừng của Thu Tư hồi lâu rồi mới đi xuống giường bước vào phòng
tắm. Sau khi dùng nước lạnh để bình tĩnh lại, Minh Nhược Phong tìm một chiếc áo
sơmi mặc giúp Thu Tư, thu xếp để cậu ngủ yên giấc trên giường…
Minh Nhược Phong lấy điện thoại
ra, ấn một dãy chữ số, thanh âm chờ chỉ kéo dài một tiếng thì đối phương đã
nhận điện thoại, giọng nói vội vã giận dữ cũng vang lên: “Thu Tư ở đâu?”
“Với năng lực của cậu chắc chắn
đã biết Thu Tư đang ở nơi nào rồi.” Giọng nói của Minh Nhược Phong vẫn lạnh
lùng như trước, nhưng lần này lại tăng thêm một phần vô lực.
Tang Mặc Ngôn đang mong nhớ Thu
Tư nên không có lòng dạ nào mà quan tâm đến những chuyện khác, dùng giọng điệu
còn lạnh hơn so với bình thường cảnh cáo Minh Nhược Phong: “Nếu như ngươi dám
động vào Thu Tư, ta sẽ khiến cuộc sống sau này của ngươi không được bình yên
đâu.”
Câu chữ lạnh lùng truyền ra không
làm Minh Nhược Phong lung lay mà anh chỉ dùng một thanh âm nhẹ như gió thoảng
nhàn nhạt nói: “Mặc Ngôn, cậu có được Thu Tư là một niềm hạnh phúc.” Quay đầu
nhìn thoáng qua Thu Tư đang chìm trong giấc mộng, Minh Nhược Phong nở một nụ
cười cô quạnh, sau đó rời khỏi phòng ngủ. Đóng cửa phòng lại cho cậu, anh từng
bước đi xuống dưới tầng…
Nghe được sự cô đơn trong giọng
nói của Minh Nhược Phong, Tang Mặc Ngôn sững người một chút. Biết nhau đã hai
mươi năm, đã quen với một Minh Nhược Phong tràn đầy tự tin, chưa từng có thanh
âm uể oải như vậy. Minh Nhược Phong rất giống với hắn trong quá khứ, trong lòng
đều ngưng đọng rất nhiều bóng đen. Nhưng Minh Nhược Phong không may mắn như
hắn, vì hắn đã gặp một người có thể cứu được mình: “…Cậu cũng sẽ tìm được hạnh
phúc thuộc về chính cậu…”
“Cảm ơn…và xin lỗi.” Âm thanh đạm
nhạt qua điện thoại truyền vào tai Tang Mặc Ngôn, hắn biết Minh Nhược Phong cảm
ơn chính là chúc phúc, còn xin lỗi là vì anh ta đã mang Thu Tư đi. Vài chữ đơn
giản đó đã xóa tan lửa giận của Tang Mặc Ngôn với Minh Nhược Phong, vì Minh
Nhược Phong đã nhận sự trừng phạt khiến anh ta đau khổ nhất…
Trên gương mặt Minh Nhược Phong
lộ ra ý cười mờ nhạt, nhìn đại sảnh trống trải. Người hầu cũng đều đã ngủ cả
rồi, đúng là sau khi kết thúc mọi việc chỉ có lưu lại một mình anh. Một ánh đèn
xe chiếu vào từ cửa sổ, Minh Nhược Phong mở cửa chính ra, quả nhiên nhìn thấy
Tang Mặc Ngôn như trong dự kiến. Hai người đều mặc âu phục màu xám, đều mang
khí thế lạnh băng nhưng hạnh phúc trong lòng lại không hề giống nhau. Tang Mặc
Ngôn và Minh Nhược Phong đều cầm điện thoại bên tai, nhìn nhau không nói gì,
không gian yên tĩnh chỉ có thể nghe được tiếng đồng hồ tích tắc…tích tắc ở góc cầu thang.
“Thu Tư ở tầng hai, phòng trong
cùng.”
Tang Mặc Ngôn nhìn thoáng qua
Minh Nhược Phong rồi nghiêng người bước qua đối phương vội vàng đi lên tầng.
Đẩy cửa phòng, quả thật nhìn thấy
người mà mình tìm cả một ngày đang an ổn nằm trên giường chìm trong giấc ngủ
ngọt ngào, trái tim thấp thỏm lo sợ của Tang Mặc Ngôn cuối cùng cũng ổn định,
nhưng lửa giận đầy một bụng cũng theo đó mà đến.
Bước nhanh đến bên giường Thu Tư
nằm, giật chiếc chăn trên người cậu ra, nhìn thấy chiếc áo sơmi cậu đang mặc
không phải là chiếc sáng nay mặc khi đi làm, ánh mắt Tang Mặc Ngôn rực đỏ lên
trong nháy mắt. Kéo toàn bộ chiếc chăn ra, hạ thể trần trụi của Thu Tư lại càng
làm cho Tang Mặc Ngôn mất lý trí. Hắn thô bạo lật Thu Tư lại để lưng cậu đối
diện với hắn, sau đó ngang ngược không thương tiếc tách mông cậu ra, tiến một
ngón tay vào trong cơ thể cậu.
Cảm nhận được hậu đình của Thu Tư
siết chặt như lúc đầu, cơn tức giận của Tang Mặc Ngôn cũng giảm bớt đi một
chút. Nhưng lại nghĩ đến Minh Nhược Phong nhìn thấy hết làn da tuyết trắng mà
chỉ hắn mới được phép nhìn thấy, lửa giận lại bùng lên thiêu đốt trái tim bất
an của Tang Mặc Ngôn.
Cảm giác lối vào ở phía sau có sự
không thoải mái bất thường, Thu Tư bất giác giãy giụa một chút, mở đôi mắt mông
lung nhìn về gương mặt lạnh lẽo của Tang Mặc Ngôn. Cậu còn tưởng mình vẫn đang
trong mộng, dịu dàng vuốt ve những đường nét trên gương mặt lãnh đạm của hắn:
“Tang…Mặc Ngôn…em thích anh.” Tiếng nói vừa dứt, cậu lại nhắm đôi mắt mơ màng
lại, chìm vào giấc mộng lần nữa. Những hành động liên tiếp của Thu Tư làm Tang
Mặc Ngôn ngây ngốc một lát, khóe miệng cứng đờ chầm chậm vẽ thành một nụ cười.
Biết Thu Tư đang chìm trong mê
man do cơn say nhưng tục ngữ có câu, rượu vào nói lời thật. Có lẽ Thu Tư thực
sự đã động tâm với hắn. Suy nghĩ này cùng với những lời nói lúc nãy của Thu Tư
đã khiến Tang Mặc Ngôn nở nụ cười ấm áp dịu dàng lần nữa.
Dùng chăn quấn quanh người cậu,
Tang Mặc Ngôn ôm cậu lên, lại nghĩ về những lời nói vừa rồi của Thu Tư, khóe
môi hắn vẫn còn đọng lại nụ cười hạnh phúc. Khi đi xuống cầu thang, hắn không
nhìn thấy Minh Nhược Phong như trong dự kiến, Tang Mặc Ngôn thở dài, đỡ Thu Tư
nằm ở ghế phía sau rồi khởi động xe rời đi.
Lúc trở lại biệt thự thì đã là
đêm khuya, hồi tưởng lại hôm nay khi biết được Thu Tư mất tích, cái cảm giác
đau đớn giống như sắp điên cuồng bùng lên làm Tang Mặc Ngôn theo phản xạ ôm
thật chặt Thu Tư vẫn đang say giấc. Ở trên thương trường hắn hô phong hoán vũ,
nào có nếm loại sợ hãi như thế bao giờ. Cảm giác nát ruột nát gan ấy, cả đời
này hắn cũng không muốn lặp lại lần thứ hai.
“Thu Tư, đừng rời bỏ anh.” Sợ
quấy rầy đến giấc ngủ của cậu, nụ hôn của Tang Mặc Ngôn vô cùng dịu dàng và
tràn đầy tình yêu lưu lại lên đôi môi còn vương mùi rượu nhàn nhạt…
Cont.