Chương 1

. “Em không chuyên tâm, ở trước mặt tôi, em chỉ được phép nghĩ về tôi, nhìn thấy tôi.”

“Anh chỉ có thể dùng cường ngạnh của mình để bắt tôi phục tùng sao?” Thu Tư căm tức trừng mắt nhìn Tang Mặc Ngôn, kỳ thật trong lòng đã sợ muốn chết, ánh mắt người này tựa như dã thú tràn ngập máu tươi.

“Có lẽ em sẽ thích loại cường ngạnh này.” Tang Mặc Ngôn lãnh khốc cười, lùi khỏi người Thu Tư, nhưng không rời đi mà cởi bỏ quần áo của chính mình, hành động này làm cho Thu Tư càng thêm kinh hoảng.

“Yên tâm đi, hôm nay tôi sẽ không chạm vào em, chẳng qua chỉ muốn cùng em ngủ trưa thôi.” Nhận thấy Thu Tư sợ hãi, Tang Mặc Ngôn an ủi những vẫn lạnh lùng, rất giống kiểu một con sói hoang dã tuyên bố với cừu con, nguyên lý của mình sẽ không ăn nó. Hiệu quả của loại đối xử thế này là khiến cho Thu Tư càng sợ hãi đối phương hơn, nhất là với kiểu tâm tình bất ổn của Tang Mặc Ngôn, nhưng Thu Tư cũng chỉ có thể ngoan ngoãn bị một đôi tay mạnh mẽ ôm siết vào trong ngực.

“Tôi, tôi có thể về nhà không?” Tuy rằng sợ hắn, nhưng Thu Tư vẫn có lập trường kiên định của minh, hy vọng có thể thoát khỏi loại bá đạo vô lí này, trở lại nơi thuộc về chính mình. Hiện tại Thu Tư có phần may mắn là đang trong thời gian nghỉ đông, công ty cậu đang làm phúc lợi cũng tốt lắm, trừ bỏ những ngày nghỉ bình thường công nhân hàng năm đều có thêm 20 ngày nghỉ đông, có thể tùy lúc mà dùng. Bằng không với tình huống hiện tại, vô cớ bỏ việc sẽ làm cho cậu thê thảm lắm.

“Không thể. Còn nữa, tôi chẳng phải đã nói ở trước mặt tôi không được nghĩ chuyện khác sao? Có phải em muốn tôi đổi ý, muốn tôi cho em biết rõ ràng thân phận hiện tại của mình là gì?” Thanh âm của Tang Mặc Ngôn dường như lạnh thêm mấy độ nữa, dùng để uy hiếp lại càng thêm hữu hiệu.

“Không, không cần.” Tuy rằng thực không có khí khái nhưng bản thân thật sự rất sợ hắn. Thu Tư không hiểu rõ lắm, vì cái gì đối với người cho đến hôm qua mới xuất hiện lần đầu tiên trước mắt, lại có thể khiến Tang Mặc Ngôn hắn cố chấp như thế này.

“Chỉ cần em ngoan ngoãn, tôi sẽ cho em những thân thiết mà em muốn.” Tang Mặc Ngôn nhắm hai mắt lại chuẩn bị nghỉ ngơi, bàn tay đặt phía sau tấm lưng trần trụi của Thu Tư vuốt ve lên xuống, mang theo một chút tình ái làm cho Thu Tư hoàn toàn cứng ngắc lại, lỗ chân lông toàn thân cũng dựng đứng lên.

Cứ cứng ngắc như thế, Thu Tư đã vượt qua một buổi trưa không đẹp đẽ gì. Lúc cậu không ngăn cản nổi cơn buồn ngủ, tiếng hít thở đều đều vang lên, Tang Mặc Ngôn mở đôi mắt thanh tĩnh, không có chút buồn ngủ nào. Hắn đứng dậy, chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt say ngủ bình thản kia, ngón tay vô thức lướt trên những đường nét của Thu Tư, khóe miệng khẽ mỉm cười. “Em chính là tự chui đầu vào lưới, không phải tôi cố tình đụng đến em.” Nói xong, nhẹ nhàng lưu lại trên trán Thu Tư một nụ hôn rồi đứng dậy rời đi.

Cont.