Tang Mặc Ngôn chậm rãi đi về phía
Thu Tư, vươn tay kéo người trong tim vào ngực, ánh mắt lạnh băng nhìn lướt qua
Ôn Nhiên, rồi cúi đầu nhìn Thu Tư trong lòng hắn, dùng giọng điệu nhẹ nhàng
hỏi: “Nói chuyện xong rồi à?”
“Ừ, nói xong rồi.” Ở trước mặt Ôn
Nhiên, Thu Tư hơi mất tự nhiên muốn trốn khỏi vòng ôm ấm áp của Tang Mặc Ngôn,
cậu không ngừng cựa mình khiến Tang Mặc Ngôn nhíu mày một chút.
Cảm giác được hơi lạnh từ người
Tang Mặc Ngôn phóng ra khiến cho toàn thân rét run, Ôn Nhiên thức thời mở miệng
nói trước: “Thu Tư, tôi còn có việc phải làm, tôi…tôi đi trước nhé.” Tuy rằng
anh muốn nói chuyện với Thu Tư thêm một lúc nữa, nhưng ông chồng có thể đem
người ta đi ướp thành đồ đông lạnh bên cạnh Thu Tư kia không phải là người mà
một viện trưởng của một cô nhi viện nho nhỏ như anh có thể đắc tội được.
Đã rất nhiều năm trôi qua không
cùng tâm sự với Ôn Nhiên, hôm nay rốt cuộc thì cũng hòa thuận với nhau nhưng lại
phải tách ra nhanh như vậy, điều này khiến giọng nói của Thu Tư cũng tăng thêm
vài phần không muốn: “Được, khi nào Ôn Nhiên có thời gian thì liên lạc.”
Nhìn ánh mắt như sắp giận điên
lên đến nơi của Tang Mặc Ngôn, Ôn Nhiên vội vàng bỏ lại hai chữ ‘nhất định’ rồi
nhanh chóng rời đi.
Không chú ý đến tâm tình người
bên cạnh mình biến đổi, Thu Tư nhìn chăm chú dáng người đang rời đi của Ôn
Nhiên một lúc, rồi xoay người muốn đi về phía tòa nhà mới của cô nhi viện,
nhưng lại ngoài ý muốn đâm phải Tang Mặc Ngôn đứng ở phía sau. Lúc này trên
gương mặt hắn phủ kín vẻ không vui.
Nhìn thấy khuôn mặt khó chịu của
đối phương, nghĩ là thân thể Tang Mặc Ngôn không thoải mái nên Thu Tư lo lắng
vội hỏi: “Sao vậy? Khó chịu ở chỗ nào?” Nói xong bàn tay cũng nâng lên chạm vào
trán Tang Mặc Ngôn.
“Anh khỏe lắm, không có việc gì
đâu.” Được Thu Tư chân thành quan tâm đã phá tan sự tức giận trong lòng, Tang
Mặc Ngôn dịu dàng cầm bàn tay đặt trên trán mình xuống, nhẹ nhàng hôn khẽ vào
lòng bàn tay của cậu. Hành động này làm gương mặt Thu Tư nóng lên, vội vàng rút
tay của mình về.
“Anh, anh làm gì vậy?” Cử chỉ
thân mật này của Tang Mặc Ngôn khiến Thu Tư giật bàn tay mình lại vội vàng nhìn
xung quanh. May mà mấy đứa nhỏ đang chơi đùa, không chú ý đến bên này, A Mạch
cũng không biết đi nơi nào rồi. Phát hiện ra điều này, Thu Tư thở phào nhẹ
nhõm.
Biểu cảm này của cậu đều tiến hết
vào trong mắt Tang Mặc Ngôn khiến hắn có một loại cảm giác thất vọng đến bất
lực. Tang Mặc Ngôn chỉ có thể cúi đầu, dùng đôi môi mình chạm lên môi Thu Tư,
thốt lên những lời chua xót trong lòng hắn: “Thu Tư, đến khi nào em mới có thể
mở rộng lòng mình, không chú trọng đến những người ngoài như vậy nữa…”
Đối với hành động lớn mật của
Tang Mặc Ngôn ở bên ngoài thế này lại làm cho gương mặt Thu Tư càng thêm ửng
đỏ, nhưng lần này cậu không phản kháng, còn có phần thuận theo.
Thu Tư như vậy khiến trong đầu
Tang Mặc Ngôn hiện lên một tia vui sướng, rời đôi môi hồng hồng mềm mại của Thu
Tư, hắn mang theo ý cười ấm áp, thâm tình nhìn cậu.
Bị Tang Mặc Ngôn nhìn như thế,
Thu Tư có phần mất tự nhiên khẽ đẩy hắn ra, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì
cả, cậu quay đầu nhìn xung quanh: “Thằng bé A Mạch này chạy đi đâu rồi?”
Tang Mặc Ngôn mỉm cười nhìn vẻ
mặt ngượng ngùng của Thu Tư, hắn cảm giác sự chua xót lúc nãy đã lặng yên biến
mất. Tang Mặc Ngôn dịu dàng hôn lên trán cậu: “Nó bảo anh nói với em một tiếng,
nó đi học rồi.”
“A, vậy…vậy chúng ta đi vào
thôi.” Tuy rằng trong lòng đã dần dần tiếp nhận những hành động thân mật của
Tang Mặc Ngôn, nhưng mà ở nơi công cộng thì cậu vẫn không phóng túng được.
“Ừ.” Trên gương mặt của Tang Mặc
Ngôn vẫn lộ vẻ tươi cười nhàn nhạt cùng với tâm trạng vui sướng chưa từng có,
hắn nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay Thu Tư trong lòng bàn tay lớn của mình. Cảm giác
tay trong tay làm ý cười của Tang Mặc Ngôn càng ngày càng đậm. Dưới ánh mặt
trời chiếu xuống, bóng hai người in chồng lên nhau như hòa vào làm một, sự ngọt
ngào cũng dần dâng lên từ đáy lòng họ…
Cùng Thu Tư ngắm những thay đổi
của cô nhi viện, nhìn ra niềm vui sướng và sự mệt mỏi trong ánh mắt Thu Tư,
Tang Mặc Ngôn có phần đau lòng kéo Thu Tư vào trong ngực: “Chúng ta về nhà đi.”
Vết thương ở chân Thu Tư vẫn chưa khỏi hẳn, thể lực cũng dễ hao phí nhiều hơn.
Thu Tư gật đầu đáp ứng, nhưng mà…
“Lần sau tôi có thể đến nữa chứ?” Trong ánh mắt cũng xuất hiện một tia chờ
mong.
Khóe môi Tang Mặc Ngôn giương lên
tạo thành một nụ cười: “Đương nhiên rồi”
“Vâng.” Thu Tư cười, gật gật đầu.
Có lẽ Tang Mặc Ngôn cũng không bá đạo như mình tưởng tượng.
Trên đường trở về, Thu Tư ngồi
trong xe lặng lẽ xoa xoa cổ chân hơi đau nhức của mình. Hành động nhỏ nhặt này
vẫn bị Tang Mặc Ngôn dù là đang lái xe nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối không rời
Thu Tư phát hiện ra. Nhìn thấy Thu Tư che giấu, hắn hơi nhíu mày nhưng không
lên tiếng, chỉ cố gắng lái xe ổn định, hy vọng có thể giảm bớt một chút đau đớn
ở chân Thu Tư.
Khi về đến biệt thự, Tang Mặc
Ngôn nhanh chóng bước xuống xe, giúp Thu Tư mở cửa, sau đó dịu dàng đỡ cậu bước
ra, cúi người ôm cậu lên, những hành động thần tốc liên tiếp này khiến Thu Tư
ngây ngốc một lát. Lúc cậu có phản ứng lại thì đã được Tang Mặc Ngôn đặt lên
chiếc giường lớn mềm mại trong phòng ngủ.
Ngơ ngác nhìn bộ dạng vội vàng
chạy vào phòng tắm của Tang Mặc Ngôn, chỉ chốc lát sau hắn đã bê một chậu nước
ấm đi đến bên người cậu.
Hành động của Tang Mặc Ngôn làm
Thu Tư cảm thấy khó hiểu, không kịp mở miệng hỏi thì hắn đã đặt chậu nước cạnh
chân Thu Tư, quỳ một gối xuống, nhẹ nhàng nâng chân cậu lên, cởi tất giùm cậu.
Giờ thì không cần nói cậu cũng biết Tang Mặc Ngôn muốn làm gì rồi. Gương mặt
Thu Tư bắt đầu đỏ ửng lên: “Tôi…tôi có thể tự làm.”
Tang Mặc Ngôn ngẩng đầu, dịu dàng
nhìn thoáng qua Thu Tư: “Cứ để anh làm là được.” Không đợi Thu Tư trả lời, hắn
đặt hai bàn chân của cậu ngâm trong chậu nước có độ ấm vừa phải, bàn tay to
rộng nhẹ nhàng xoa bóp chỗ cổ chân bị thương của cậu trong nước. Lực tay không
quá mạnh khiến Thu Tư thoải mái rên một tiếng. Thanh âm ngắn nhẹ nhàng này làm
động tác của Tang Mặc Ngôn ngừng lại một chút. Hắn ngẩng đầu nhìn gương mặt đỏ
ửng của Thu Tư, một cảm giác nóng cháy di chuyển dần xuống bụng.
Cảm giác được bàn tay của Tang
Mặc Ngôn ngừng lại, Thu Tư cúi đầu, đôi mắt vừa lúc nhìn thẳng vào ánh mắt nồng
nhiệt của đối phương: “Anh… Anh sao vậy?”
“Không sao.” Tang Mặc Ngôn cười
cười, đứng thẳng dậy, ngồi ở bên cạnh Thu Tư, dùng giọng nói vô cùng dịu dàng,
cúi người ghé sát bên tai cậu: “Chỉ là muốn hôn em một chút thôi.” Lời nói vừa
dứt, cũng không để cho Thu Tư có cơ hội phản ứng, hắn dùng tay nâng hai má Thu
Tư lên, đem môi mình ấn lên đôi môi hồng của Thu Tư, liếm mút liên tục.
Quấn quýt hồi lâu cho đến khi Thu
Tư thiếu dưỡng khí Tang Mặc Ngôn mới luyến tiếc rời đôi môi mềm mại kia. Một
sợi chỉ bạc lóe lên tia tình sắc. Khóe miệng Tang Mặc Ngôn nhếch lên, thỏa mãn
nhìn gương mặt vương vấn xuân triều của Thu Tư. Cảm giác nóng cháy kia bắt đầu
lan tỏa toàn thân. Hắn nhẹ nhàng đè lên Thu Tư ở trên chiếc giường mềm, nhìn
đôi mắt nhắm chặt của cậu, lông mi không biết vì sao mà khẽ khàng rung động làm
cho Tang Mặc Ngôn sinh lòng thương yêu. Hắn dịu dàng hôn lên trán Thu Tư, vừa
muốn cởi quần áo của hai người thì lại nghe thấy tiếng nước do Thu Tư đem chân
ra khỏi chậu mà tạo nên. Lúc đó hắn mới nhớ ra cổ chân Thu Tư còn sưng. Hít sâu
một hơi, Tang Mặc Ngôn chậm rãi rời khỏi người Thu Tư, dưới ánh mắt nghi hoặc
của cậu mà đi vào phòng tắm, lấy thêm một chậu nước nữa cho cậu. Hắn lại quỳ
gối, nâng cổ chân sưng đỏ của Thu Tư đặt vào trong chậu nước mới, tiếp tục
mát–xa.
Ngưng mắt nhìn những động tác rất
dịu dàng của Tang Mặc Ngôn, trong tim Thu Tư có một loại cảm giác hạnh phúc tột
bậc, cảm giác này cứ thế lan ra quấn quanh cậu.
Cố lấy dũng khí, Thu Tư nhẹ gọi
một tiếng: “Tang Mặc Ngôn.”
Lần đầu tiên Thu Tư gọi tên của
hắn, gương mặt Tang Mặc Ngôn hiện lên một niềm vui sướng. Hắn ngẩng đầu lên rất
nhanh, nhìn Thu Tư: “Chuyện…” âm ‘gì’ cuối cùng chưa kịp nói ra thì đã bị nụ
hôn vụng về của Thu Tư giữ lại trong miệng. Hành động bất ngờ này làm Tang Mặc
Ngôn vừa kinh ngạc vừa hạnh phúc. Cảm nhận được những kỹ xảo ngốc ngốc của Thu
Tư, Tang Mặc Ngôn mới phản ứng lại trong sự ngạc nhiên mừng rỡ, giữa hai đôi
môi đang quấn lại với nhau chậm rãi dẫn dắt Thu Tư, cho đến khi hơi thở của cậu
bắt đầu không lưu thông thì hắn mới buông tha đôi môi ngọt của cậu.
Tang Mặc Ngôn lau khô tay, trìu
mến vuốt ve bờ môi sưng đỏ của Thu Tư, đôi mắt nóng rực gắt gao nhìn chăm chú
vào cậu. Ánh nhìn chằm chằm này làm Thu Tư càng thêm ngượng ngùng, hai gò má
trắng nõn thêm đỏ ửng giống như nắng chiều phía chân trời khiến Tang Mặc Ngôn
động tâm.
Tang Mặc Ngôn thâm tình nhìn Thu
Tư một hồi lâu rồi dịu dàng nói: “Thu Tư.”
Cảm nhận được dáng cười điềm đạm
như hoa của Tang Mặc Ngôn, tim Thu Tư cũng bắt đầu đập loạn lên: “Có…có chuyện
gì?”
Phát hiện được Thu Tư khẩn
trương, Tang Mặc Ngôn mang theo ý cười ấm áp ghé sát bên tai cậu: “Thu Tư, lần
sau khi hôn thì phải nhớ mà thở.”
“Biết…biết rồi.” Tưởng Tang Mặc
Ngôn muốn nói gì, hóa ra…Trong lòng Thu Tư chợt dấy lên một sự mất mát khó hiểu
quấn quanh lấy cậu, về căn nguyên của sự mất mát này cậu cũng không muốn tìm
hiểu đến cùng.
Nhìn thấy tình tự mà Thu Tư đã
quên che giấu, Tang Mặc Ngôn không kìm được nụ cười: “Thu Tư, gọi anh Ngôn. Em
chưa từng gọi tên anh.”
“…Ngôn.” Một chữ đơn giản này lại
khiến Tang Mặc Ngôn vô cùng hạnh phúc. Hắn vươn tay kéo Thu Tư vào lòng. Ánh
sáng lúc bốn giờ chiều vẫn còn chứa đựng sự ấm áp thoải mái, từng tia nắng len
qua cửa sổ chiếu lên thân thể họ. Hai người lặng lẽ ôm nhau, cùng hưởng thụ
thời khắc ấm áp này.
Cont.