Không gian bên ngoài tràn đầy ánh
nắng mặt trời rực rỡ, chim ca ríu rít, hoa nở ngát hương, mà Thu Tư đang ngoan
ngoãn ở nhà tĩnh dưỡng đã bắt đầu lật từng trang của cuốn tiểu thuyết trong tay
đầy bực bội.
Nhìn bộ dạng buồn bã ủ dột của
Thu Tư, Tang Mặc Ngôn buông tài liệu trong tay xuống đi đến bên người cậu. Hắn
vươn tay ôm cậu vào lòng, trong ánh mắt tràn đầy cưng chiều và dịu dàng nhìn
người trong ngực: “Sao vậy?”
Thu Tư uể oải nhìn thoáng qua
Tang Mặc Ngôn ngồi bên cạnh, hít sâu một hơi: “Chẳng sao cả.”
Nhìn thấy Thu Tư không vui như
vậy, Tang Mặc Ngôn chợt hiểu ra cười cười: “Có phải hơi nhàm chán không?”
Thu Tư khẽ gật đầu: “Ừ” Ngẩn ngơ
ở nhà đã năm ngày liên tiếp rồi, tuy Tang Mặc Ngôn cũng ở nhà với cậu nhưng mà
cái cảm giác không thể đi đâu được này thật sự khiến người ta chẳng hài lòng
chút nào.
“Vậy hôm nay đi cô nhi viện Dũ
Tâm được không?” Biết Thu Tư ngày nhớ đêm mong có thể trở về đó để thăm hỏi,
mặc dù biết quyết định này sẽ khiến tâm tình của bản thân càng xấu hơn nhưng
nếu có thể khiến Thu Tư vui vẻ thì rất đáng.
Trong ánh mắt của Thu Tư ngập
tràn ngạc nhiên, mừng rỡ nhìn Tang Mặc Ngôn: “Thật chứ?”
“Thật.”
“Thôi quên đi, tôi không muốn đi
đâu.” Nếu mọi người nhìn thấy chân cậu bị thương nhất định sẽ rất lo lắng, nhất
là đứa nhỏ A Mạch kia…
“Em yên tâm, anh sẽ chuẩn bị xe
lăn cho em.” Nhẹ nhàng vuốt vuốt mái tóc của cậu, ánh mắt hắn có phần cô đơn
nhìn ra ngoài cửa sổ: “Trừ khi vạn bất đắc dĩ, anh sẽ không ôm em trước mặt mọi
người đâu.”
“Tôi…tôi không có ý này.”
Tang Mặc Ngôn mỉm cười. Trong nụ
cười đó có mang theo sự bao dung nhìn Thu Tư, dịu dàng hôn lên đỉnh đầu cậu:
“Ừ, anh biết.”
Khấu khấu…Khấu khấu.
“Vào đi.”
“Ông chủ, tiên sinh, Minh tiên
sinh đến chơi.” Sau khi Thu Tư và Tang Mặc Ngôn kết hôn, do Thu Tư không thích
bị người ta gọi là phu nhân cho nên Thiệu Vân trực tiếp xưng hô cậu là tiên
sinh.
Nhìn lướt qua người trong lòng
mình, Tang Mặc Ngôn hít sâu một hơi: “Để cho hắn đến thẳng đây đi.”
“Vâng.”
Thiệu quản gia vừa mới lui ra
không lâu thì Minh Nhược Phong đã đẩy cửa bước vào, giương mắt nhìn Tang Mặc
Ngôn đang ôm Thu Tư trong ngực một lượt rồi quay đầu về phía cậu: “Thế nào? Còn
đau không?”
Biết Minh Nhược Phong nói đến cái
gì, Thu Tư lễ phép trả lời: “Đã đỡ hơn nhiều rồi. Cảm ơn anh.”
Giọng điệu xa lạ khách khí này
của Thu Tư đối với Minh Nhược Phong hiển nhiên làm cho tâm tình của Tang Mặc
Ngôn chuyển biến tốt lên nhiều lắm. Thanh âm nói chuyện với Minh Nhược Phong
cũng không có lạnh băng như trước nữa: “Dự án hợp tác kia, công ty các cậu vừa lòng
chứ?”
“Ừ. Các phân đoạn đều rất hài
lòng, trừ có…”
Nhìn bộ dáng bàn công việc nghiêm
túc cẩn thận của hai người khiến Thu Tư cười cười hiểu ý, tiếp tục cầm cuốn
tiểu thuyết ở bên cạnh, nhàm chán lật xem. Đến khi Tang Mặc Ngôn và Minh Nhược
Phong trao đổi xong công việc thì Thu Tư đã ngủ say trong lòng Tang Mặc Ngôn
được một lúc rồi. Hai người nhìn dáng vẻ khi ngủ của Thu Tư, rồi bất ngờ cùng
nhìn thoáng qua đối phương, trong bầu không khí ngưng đọng lại một sự gượng gạo
khó xử…
“Thu Tư, Thu Tư, tỉnh đi nào,
phải ăn bữa tối.”
Mở đôi mắt buồn ngủ lờ mờ, Thu Tư
mơ màng nhìn Tang Mặc Ngôn: “…Bữa tối?…” Không phải vừa mới ăn xong bữa sáng
sao? Vả lại cậu ngủ trong thư phòng mà, sao giờ lại ở trong này.
Nhìn dáng vẻ mơ mơ màng màng của
Thu Tư, Tang Mặc Ngôn dịu dàng khẽ hôn lên trán cậu nói: “Bây giờ đã là 4:30
chiều rồi, heo ngủ.”
Cọ cọ chiếc gối mềm mại dưới đầu,
Thu Tư lại dần dần nhắm mắt, nhẹ giọng thì thầm một câu: “Tôi có phải là heo
đâu?… Để tôi ngủ một lát nữa…”
Tang Mặc Ngôn nhìn thấy Thu Tư rõ
ràng vẫn chưa tỉnh lại từ trong mộng, hắn cười cười cưng chiều: “Ừ, ừ, em không
phải là heo. Nhanh dậy đi nào.”
Khó mà nhìn thấy được Thu Tư bộc
lộ tính cách trẻ con như vậy, trong lòng Tang Mặc Ngôn tràn đầy hạnh phúc ngọt
ngào. Nhưng mà bữa trưa không ăn, thuốc cũng không uống, thân thể Thu Tư vốn
yếu, nếu sinh bệnh thì phải làm sao.
“Thu Tư, ngoan. Thức dậy đi, cơm
nước xong rồi em lại ngủ tiếp.”
Thu Tư vẫn không tỉnh ngủ hơn
được chút nào, cậu ngáp một cái khiến trong mắt hiện lên một màng hơi nước mỏng
khiến Tang Mặc Ngôn ở bên cạnh không tự giác được mà nâng hai má Thu Tư lên dịu
dàng hôn lên giữa trán cậu, đến hai má rồi khẽ chạm lên môi Thu Tư một chút.
Rời đôi môi mềm mại của Thu Tư,
thấy cậu không có phản ứng gì, chỉ có muốn ngủ tiếp, Tang Mặc Ngôn có phần bất
đắc dĩ cười nói: “Đi rửa mặt đi, lấy lại tinh thần rồi chúng ta đi ăn cơm.”
“…Biết rồi, biết rồi.” Dụi dụi
đôi mắt không có tinh thần, cậu hơi bất mãn dùng bàn chân chưa đi tất nhẹ nhàng
đá Tang Mặc Ngôn một cái: “Tôi vẫn chưa tỉnh ngủ đâu đấy.”
“Anh biết sai rồi, đi tất đi
nào.” Nhẹ nhàng nâng bàn chân Thu Tư, dịu dàng đi tất cho cậu, đối với cái đá
vô thưởng vô phạt y như đang làm nũng của Thu Tư, hắn lại tươi cười đầy mặt
khiến Thu Tư hơi ngượng ngùng mà ửng đỏ hai má.
Thấy hai mắt Thu Tư dường như đã
lấy lại tinh thần, khuôn mặt đỏ bừng dưới ánh nắng chiều có một loại mỹ cảm rất
khác biệt khiến tình yêu của Tang Mặc Ngôn đối với Thu Tư càng thêm sâu đậm:
“Thu Tư, anh yêu em.”
Nhìn ánh mắt dịu dàng thâm tình
của Tang Mặc Ngôn, tim Thu Tư cũng gia tốc đập thình thịch thình thịch nhanh
hơn: “…Trước khi ăn cơm đừng có buồn nôn như vậy…” Cảm giác khác biệt với trước
đây khiến từ đáy lòng Thu Tư nổi lên một tư vị ngọt ngào.
Tang Mặc Ngôn cảm nhận được Thu
Tư không phản cảm giống như trước với lời bày tỏ của hắn, điều này làm Tang Mặc
Ngôn vui vẻ ôm lấy Thu Tư vào trong ngực, môi hắn ghé sát vào tai Thu Tư, nhẹ
nhàng trả lời: “Ừ. Anh hiểu, lần sau anh sẽ nói với em sau khi ăn xong.”
“…Tùy, tùy anh…” Gương mặt Thu Tư
đã đỏ bừng, hơi ngượng ngùng nghiêng đầu sang bên kia, nhân tiện muốn ‘chà đạp’
cổ hắn nên cậu dùng răng khẽ cắn ở đó.
Tang Mặc Ngôn cúi xuống đè lên
người Thu Tư, đôi mắt chứa dục vọng nhìn người dưới thân: “Thu Tư, anh đói.”
Không dám nhìn đôi mắt sâu thâm
trầm của Tang Mặc Ngôn, Thu Tư nhắm chặt hai mắt lại: “Vậy, vậy nhanh đi ăn
thôi.”
Buồn cười nhìn mí mắt run run của
Thu Tư, Tang Mặc Ngôn chợt nảy sinh ý muốn đùa giỡn: “Thứ anh muốn ăn không
phải là món ăn trong bếp.”
“…Tôi, tôi không hiểu.”
“Thu Tư, anh muốn ăn chính là…”
Tang Mặc Ngôn còn chưa nói xong thì đã bị một thanh âm ùng ục ùng ục cắt ngang,
Nghe thấy thanh âm từ bụng Thu Tư
phát ra, Tang Mặc Ngôn phì cười một tiếng, nhịn không được nhẹ nhàng hôn lên má
Thu Tư: “Thu Tư, em đúng là bảo bối của anh. Đứng dậy đi ăn cơm thôi.” Vươn tay
kéo Thu Tư ở dưới thân dậy, nhìn gương mặt ửng đỏ của Thu Tư, hắn lại tràn đầy
yêu thương dịu dàng hôn lên môi cậu…
Cont.